Trần Lạc cười khúc khích, nói:
“Người anh em, lâu ngày không gặp, để ta xem ngươi có gầy đi không.”
“Đại Tráng, ngươi sụt cân rồi, đại ca rất là đau lòng.”
Đại Tráng toàn thân run rẩy, Trần Lạc cũng không nghĩ nhiều.
Trần Lạc không tìm được thứ gì.
Này, Đại Tráng cũng không phải đồ ngốc, sau khi trải qua một lần thất bại, cho dù có được tinh thể tốt, làm sao còn có thể giữ nó bên mình?
Tinh thể hệ Điện tiến vào cơ thể, bắt đầu không ngừng phát ra năng lượng.
Cái này có thể không làm tê dại sao?
Thân thể Đại Tráng càng ngày càng run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Ta phải kìm nén lại, nếu không thì tinh thể sẽ lộ mất.
“Xì, a.”
Đại Tráng run rẩy kịch liệt.
Ta cũng muốn chịu đựng lắm chứ, nhưng không thể chịu được nữa.
Quá tê rồi.
Đại Tráng móc tinh thể ra.
Trần Lạc:! ! !
Đúng thật là ngươi, Đại Tráng.
Đại Tráng toàn thân bất lực ngã xuống đất, nhịn không được khóc lớn.
“Hu hu hu.”
Không chỉ có tinh thể bị lộ mà nó còn phải chịu rất nhiều đau đớn về thể xác.
Ta thảm quá, ta thảm quá đi.
Lúc trước tại sao phải cướp đại ca làm gì?
Thế là cuộc sống khốn khổ bắt đầu kể từ đó.
Thật là nghiệp chướng mà.
Đại Tráng càng khóc càng đau lòng.
Trần Lạc nhìn màu sắc của tinh thể rơi trên mặt đất, không nói nên lời, trên đó còn có chút màu vàng.
Một tinh thể cấp 6.
Chịp, chó cũng không cần.
Trần Lạc cầm nó trên tay cũng cảm thấy buồn nôn.
Tinh thể cấp 6, đừng nói là đối với Trần Lạc, ngay cả đối với Pháp Vương, cũng không có tác dụng lớn gì.
Đại Tráng vì tinh thể này, đã hy sinh lớn như vậy, Trần Lạc làm sao có thể lấy đi được?
Trần Lạc buồn bã nói:
“Đại Tráng, ngươi cho rằng ta là ai, làm sao ta có thể cướp đi tinh thể của ngươi, tinh thể lần trước ta cũng chỉ là mượn mà thôi.”
Đại Tráng ngừng khóc:
“Thật sao?”
Trần Lạc gật đầu nói:
“Đừng nghi ngờ cách làm người của đại ca, lần này tìm ngươi đến, thứ nhất là muốn cho ngươi thuốc giải, thứ hai là trong dịp Tết, ta nhớ tới ngươi luôn cô đơn một mình, liền muốn đem cho ngươi chút sủi cảo.”
Đại Tráng sửng sốt một chút:
“Tết là gì? Sủi cảo là gì?”
Trần Lạc giải thích sơ qua, giả vờ quay lại xe để lấy sủi cảo.
Sủi cảo vẫn còn nóng hổi như vừa mới ra lò, đặt trong không gian dị năng, làm sao có thể nguội lạnh được?
Trần Lạc lấy ra một cái hộp giữ nhiệt, bên trong có hai cân sủi cảo.
“Thuốc giải ở trong một chiếc sủi cảo nào đó, ngươi cần phải ăn hết nha.”
Đại Tráng rên rỉ:
“Đại ca, dịp Tết mà vẫn còn lo lắng cho tiểu đệ này, ta rất cảm động, từ nay về sau ta nhất định sẽ trung thành với ngươi.”
Đại Tráng ăn hết sủi cảo nhanh như một cơn lốc, không còn sót lại một chiếc nào, sợ bỏ sót chiếc có thuốc giải.
Đại Tráng ăn uống bừa bãi, cho rằng mùi vị cũng tầm thường, không ngon bằng thịt tươi.
Trần Lạc nói:
“Được rồi Đại Tráng, chúng ta tản ra đi, mối quan hệ của chúng ta không thể bị bại lộ, về sau cũng không cần thường xuyên gặp nhau, nếu thấy có đại lão thì chủ động liên hệ với ta, ta có chuyện gì cũng sẽ chủ động liên lạc với ngươi.”
Đại Tráng gật đầu nói:
“Ta đi đây, đại ca.”
Nhìn bóng lưng Đại Tráng khuất dần, Trần Lạc xoa xoa cằm, luôn cảm thấy Đại Tráng sau này có thể sẽ rất hữu dụng.
Đại Tráng cầm tinh thể hệ Điện trong tay, liên tục ném nó lên không trung rồi bắt lại, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
“Ta giả vờ làm bộ dáng cảm động, chắc chắn là đã lừa được đại ca, hừ, cuối cùng cũng hành động như con người một lần, không cướp tinh thể của ta.”
“Đại Tráng ta sẽ sớm được thăng cấp lên cấp 6.”
Đại Tráng lại lộ ra vẻ mặt bối rối.
“Ăn Tết, sủi cảo?”
Hình như có vẻ hơi quen thuộc.
“Ăn không gì ngon bằng sủi cảo, chơi không gì vui bằng...”
Đại Tráng nhớ không rõ cả câu, phần đằng sau nhớ không nổi.
Nhưng mà nhất định chơi rất vui.
“Ha ha ha.”
Đại Tráng vừa đi vừa cười, trong một tháng không phải lo lắng về chất độc bộc phát.
Sau khi nâng cấp sức mạnh, nói không chùng có thể miễn nhiễm với chất độc của đại ca.
Tiếng cười của Đại Tráng đã thu hút sự chú ý của một số người.
Bất ngờ là mấy ngày trước khi Trần Lạc trên đường đi tới căn cứ của Hùng Văn Huệ, có một số tang thi đã âm thầm lẩn trốn và quan sát.
Thủ lĩnh của lũ tang thi trông có vẻ là một thanh niên tương đối nhã nhặn, nhìn thấy Đại Tráng liền nói với những người bên cạnh.
“Đồng bạn này, sắc mặt phong phú, nhìn qua có vẻ trí truệ cũng không tầm thường, đi, chúng ta đi qua xem một chút.”
Đại Tráng nheo mắt nhìn mấy bóng người xuất hiện trước mặt mình, trực giác nói cho nó biết, người thanh niên cầm đầu kia rất nguy hiểm.
Là một đại lão.
Không phải vừa rồi đại ca muốn tìm đại lão sao?
Người thanh niên hiền lành mỉm cười nói:
“Xin tự giới thiệu, ta tên là Băng Lâm, xưng hô thế nào đây.”
Đại Trang nói:
“Gọi ta là Đại Tráng.”