Tô Đại Trụ hô lớn:
“Ba trăm người xông lên, tiêu diệt đám tang thi này.”
Thu thập một đợt tinh thể cũng không tệ.
Tình huống này đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Những người sống sót đến đứng ngoài hóng chuyện, đều đang cười trên nỗi đau của người khác, nhưng bọn họ ngạc nhiên phát hiện sau khi Tô Đại Trụ ra lệnh, rất nhiều người đã lao vào đối phó với tang thi.
Vãi, các ngươi không sợ chết sao?
Đây chính là một nhóm tang thi, không phải là một tang thi đơn độc nào cả.
Điều khiến bọn họ càng sốc hơn nữa là người của Tô Đại Trụ đã dễ dàng tiêu diệt đám tang thi này trong vòng chưa đầy ba phút.
Không có bất kỳ một ai bị giết.
Thứ nhất, Tô Đại Trụ thu hút phần lớn hỏa lực.
Thứ hai, các thành viên có tấm lá chắn.
Thứ ba, bọn họ được huấn luyện bài bản, có sự hiểu biết ngầm lẫn nhau.
Cái này…
Thật khó để không bị sốc trước cảnh tượng kinh người như vậy.
Nếu như đối phó với các căn cứ khác, chẳng phải càng dễ hơn sao?
Mặc dù kỹ năng chiến đấu của tang thi không bằng những người sống sót, nhưng tang thi không sợ chết, làm sao những người sống sót này dám tấn công như vậy?
Một khi có hàng chục người bị chết, dưới tình huống không thích hợp chắc chắn sẽ bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Bọn họ tin chắc rằng đây không phải là những người tinh anh được Tô Đại Trụ lựa chọn, mà là được chọn ngẫu nhiên.
Năng lực cá nhân các thành viên của Trần Lạc cũng quá cao!
Ai lại không muốn có đồng đội như thế này chứ?
Rất nhiều người trong mắt lóe lên, nếu có thể cùng những người như vậy trở thành đồng đội, vậy thì mức độ an toàn sẽ tăng lên rồi.
Không sợ đối thủ lợi hại như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như lợn.
Đồng đội ngu như lợn sẽ hại chết người.
Một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng vẻ xem ra khá là hấp dẫn, nhìn Tô Đại Trụ với vẻ ngưỡng mộ:
“Thật là một người đứng đầu vĩ đại, chúng ta tìm cơ hội thăm dò một chút, để xem có thể thu nhận được hắn hay không.”
Hắn dường như cũng có danh tiếng, đi ngang qua vài người, lập tức có tiếng hô:
“Vương Liệt đại ca.”
Vương Liệt mỉm cười gật đầu, đi tới khu vực phía đông.
Nhìn thấy thông báo tuyển người của Trần Lạc, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén.
Hoàn cảnh này, điều kiện này, thật sự đã khiến hắn động lòng.
Trưởng lão được hưởng rau củ không giới hạn?
Trong căn cứ của Vương Liệt cũng trồng được rau củ, nhưng ngay cả hắn cũng không dám tùy ý thưởng thức, thuộc hạ của hắn rất nhiều, mà sản lượng trồng được lại quá thấp.
Vương Liệt lẩm bẩm, nói:
“Cái quái gì thế, ngông cuồng ngang ngược đến vậy à, để hắn làm thế này, ai còn có thể chịu nổi chứ?”
“Chỉ sợ tinh anh đều sẽ bị hắn lấy đi hết.”
Một người đàn ông da đen cường tráng với mái tóc rối bù ở bên cạnh Vương Liệt, cười khẩy nói:
“Đại ca, muốn xử lý hắn không? Không biết thịt của hắn có ngon hay không.”
Vương Liệt không nói gì, trong lòng nặng trĩu, tự chế giễu bản thân, vừa rồi còn muốn trộm người của Trần Lạc, dưới điều kiện như này, ai dám nguyện ý rời đi?
Bản thân có thứ gì để có thể hấp dẫn mọi người?
Vương Liệt trong lòng tự cười nhạo chính mình.
Để cho hắn làm lớn, sợ là sau này muốn làm gì cũng phải nhìn sắc mặt của hắn.
Nhanh thôi, gần đây mới có được tinh thể cao cấp hệ Lửa, hy vọng có thể thăng cấp lên cấp 7, dựa theo quy luật, cấp 7 hẳn là thực lực tăng lên gấp bội.
…
Rất đông người đổ xô đi đến sân thể dục phía Nam, thu hút sự chú ý của một nhóm người đặc biệt.
Bọn họ đội mũ, tất cả đều đeo một cái kính râm, che kín mắt.
Trong số đó có Đại Tráng, rõ ràng là thành viên của hội Băng Lâm.
Đại Tráng như một tiểu đệ, đứng ở sau Băng Lâm.
Trước kia, Băng Lâm chỉ có năm người, cộng thêm Đại Tráng là sáu người, bây giờ lại có thêm một bạn đồng hành.
Người bạn đồng hành này xem ra có vẻ hơi ngớ ngẩn.
Băng Lâm nghi ngờ hỏi:
“Tại sao những người này đều chạy hướng về phía đông, xảy ra chuyện gì sao? Đi, chúng ta đi xem thử.”
Nhóm người Băng Lâm này, ăn mặc không để lộ mắt, vậy nên dù có người đi ngang qua cũng không thể nhận ra bọn chúng là tang thi.
Cho dù có bị lộ, Băng Lâm cũng không sợ, những người này quá yếu.
Đoàn người đuổi tới khu vực lân cận, lắng nghe cẩn thận cuộc trao đổi của những người sống sót, cũng coi như hiểu được đại khái chuyện gì đang xảy ra.
Có người tụ tập mọi người lại cùng một chỗ, dường như đang bàn bạc cách sống tốt hơn.
Băng Lâm vẻ mặt lộ ra sát khí:
“Người tổ chức cuộc họp này, không thể giữ lại.”
“Đám cừu bình thường không đáng sợ, nhưng một đám cừu có tổ chức thì uy lực vô cùng lớn.”
Hắc Lôi nhảy vài cái phụ họa tỏ vẻ đồng ý.
Đại Tráng có chút nghi hoặc, ngươi định tìm đại ca gây phiền phức?
Sau đó, Đại Tráng cực kỳ hưng phấn, không biết đại ca vì sao lại không chịu giúp ta báo thù, bây giờ các ngươi lại tự mình tìm tới cửa?
Đại Tráng cũng gật đầu tán thành.