Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 380: Chương 380 - Độ Thân Mật

Băng Lâm hài lòng nói:

“Số lượng thịt này vẫn là nhiều, tự mình xông tới đó sẽ rất nguy hiểm, nhưng có thể nhờ những đồng bạn đầu óc không được sáng suốt kia tiến tới chỗ bọn chúng trước.”

Giây tiếp theo, Đại Tráng liền liên lạc với Triệu Tử Ý, Triệu Tử Ý lại nói cho Trần Lạc biết.

Trần Lạc đang thư giãn đột nhiên mở mắt, Băng Lâm muốn tấn công ta?

Ai đã cho ngươi dũng khí này?

Trần Lạc suy nghĩ một chút, cứ để Băng Lâm bày mưu kế đi.

Tập hợp tang thi lại cũng không dễ dàng gì, như vậy có thể một phát giết chết hết bọn chúng.

Chiến đấu với một số lượng lớn tang thi, vừa hay cũng có thể huấn luyện cho các thành viên.

Nếu như số lượng vượt quá tầm kiểm soát, vậy sẽ xử lý Băng Lâm trước.

Hừ, Băng Lâm chẳng biết thức thời gì cả, nói không chừng là muốn sớm đem Đại Tráng huấn luyện trở thành lão đại rồi.

“Trân châu của ta đâu, trân châu của ta chạy đi đâu rồi?”

Mễ Phạn chơi với những viên trân châu của Hải Cơ, đây là món đồ chơi của nó.

Thường xuyên xem như bóng bàn mà chơi đùa.

Mễ Phạn đang lăn qua lăn lại trân châu trong sân, kết quả trân châu đã biến mất.

Mễ Phạn nghi ngờ nhìn Pháp Vương, chỉ có bên cạnh người Pháp Vương là chưa khám xét qua.

Mễ Phạn nói:

“Pháp Vương, ngươi tránh sang một bên, ta tìm trân châu.”

Pháp Vương lè lưỡi, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh rồi rời khỏi vị trí.

Mễ Phạn cũng không tìm thấy gì.

Mễ Phạn thầm nghĩ, nó không thể nào vô cớ mà biến mất được, nhất định là đã bị Pháp Vương giấu đi.

Mễ Phạn lập tức lục soát trên người Pháp Vương, kể cả chiếc áo nhỏ trên người Pháp Vương.

Không tìm thấy cái gì cả.

Mễ Phạn bất mãn nhìn Pháp Vương:

“Nhất định là ở trong tay ngươi, cho ta xem tay của ngươi một chút.”

Pháp Vương trong lòng cười thầm, duỗi móng vuốt ra, nhưng cũng không có gì cả.

Thật ra, trân châu nằm ở trên mu bàn tay của Pháp Vương, Pháp Vương đã dùng sức mạnh lôi điện để hấp thụ trân châu, ngăn không cho nó rơi xuống.

Làm sao một Mễ Phạn đơn thuần lại có thể đấu được với Pháp Vương xảo quyệt?

Mễ Phạn ngơ ngác trợn tròn mắt, thật sự đã biến mất sao?

Vì thực sự không có ở chỗ Pháp Vương nên Mễ Phạn lập tức đi tìm kiếm khắp nơi.

Pháp Vương nhìn bóng dáng Mễ Phạn rời đi, âm thầm cười lấy chỉ số IQ này của ngươi, còn muốn đấu với ta.

Cái này là ngươi tự mình làm rơi, mấy ngày sau sợ là cũng quên thôi.

Ai có thể nghĩ được là do một con chó đã lấy đâu?

Ta còn chưa tặng quà gì cho Ngân Lang, có trân châu này, ta có thể tặng cho nó.

Sau khi Mễ Phạn tìm một vòng, trở về gãi đầu bối rối nhìn Pháp Vương, nó luôn có cảm giác là Pháp Vương cầm.

Nhưng ta không có chứng cứ, lúc về sẽ để Trần Lạc tìm, nếu như Pháp Vương giấu đi, Trần Lạc nhất định có thể tìm ra.

Thật đáng giận, đây chính là món quà đầu tiên Trần Lạc tặng ta.

“Kẻ địch tấn công, một lượng lớn kẻ địch đang tiếp cận căn cứ.”

Bên trong căn cứ vang lên tiếng loa phóng thanh.

Người canh gác bên ngoài căn cứ, phát hiện một đoàn lớn người sống sót đang lại gần.

Người đến không thiện.

Pháp Vương trước tiên là sửng sốt, sau đó lại vui mừng khôn xiết.

Điểm, điểm tích lũy đến rồi.

Chó nhớ là tiêu diệt những kẻ địch như vậy đều có điểm tích lũy, so với giết tang thi còn nhiều hơn.

Người đứng đầu càng có giá trị hơn.

Điểm tích lũy thế mà lại là huyết mạch của Pháp Vương, Pháp Vương lập tức chạy về phía tường thành.

Kết quả là không để ý đến viên trân châu khiến nó từ trên người Pháp Vương rơi xuống.

Mễ Phạn chạy tới nhặt lên, oán hận nhìn Pháp Vương, quả nhiên là ngươi lấy.

Độ thân mật -20.

Pháp Vương phát hiện, cũng không thèm quan tâm, chuyện này làm sao quan trọng bằng điểm tích lũy.

Nếu như có nhiều kẻ địch hơn chút, tối thiểu có thể đem điểm tích lũy chuyển thành chính thức.

Mễ Linh Mễ Lạp đứng trên tường thành, nhìn xem quy mô của kẻ địch, số lượng không dưới hai nghìn.

Mễ Lạp nói:

“Muốn triệu hồi đại hải quy (rùa lớn) không, kẻ địch hơi nhiều.”

Trong căn cứ có hơn một nghìn người, nhưng hơn một nửa trong số bọn họ là hệ Tự Nhiên, về cơ bản chưa từng chiến đấu.

Để cho Mộng âm chiến đấu?

Mễ Linh đưa tay chống cằm, cô tự tin có thể giết chết hàng trăm, lúc đó đối phương nói không chừng sẽ gục ngã mất.

Nhưng Mễ Linh lại tương đối thận trọng, cô cảm thấy nếu đối phương dám tới, có thể bọn họ có con át chủ bài nào đó, hoặc kẻ địch cũng khá mạnh.

Để đảm bảo an toàn, vẫn là triệu hồi Rùa Thần đi.

Thư Vân cũng gật đầu đồng tình, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất(*), kẻ địch có rất nhiều, không thể khinh thường.

(*) Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất: ý nhắc nhở phải làm việc cẩn trọng, đề phòng những việc không hay, khó lường trước xảy ra.

(*) Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất: ý nhắc nhở phải làm việc cẩn trọng, đề phòng những việc không hay, khó lường trước xảy ra.

Khi Mễ Lạp chuẩn bị nói qua loa, Pháp Vương ở bên cạnh sủa lên dữ dội.

Chó cảm thấy như vậy không ổn, một khi nó đến sẽ giành điểm tích phân của ta?

Đừng lên, để ta tới, chỉ cần một mình ta thôi là được rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!