Vương Liệt trong lòng ớn lạnh, quả nhiên bá khí đều đã lộ ra, nói giết ngươi thì chính là sẽ giết ngươi.
Vương Liệt trầm giọng nói:
“Trần thủ lĩnh có chút vô lý, chúng ta không có bất bình cũng không có thù oán.”
Trần Lạc cười nhạt một tiếng:
“Hiện tại, ta muốn tính mạng của Phong Long này, ngươi là tự nguyện giao ra, hay là để cho chúng ta động thủ?”
Vương Liệt còn muốn nói thêm, nhưng giọng điệu của Trần Lạc đột nhiên trở nên lạnh lẽo, mang theo giọng điệu không thể nghi ngờ.
“Ngươi có giao nó ra hay không?”
Sự chú ý của mọi người đều tập trung vào Vương Liệt, Trần Lạc này thật tàn nhẫn, không chừa lại chút mặt mũi nào.
Nếu Vương Liệt không chịu giao ra, nhất định sẽ xảy ra đại chiến, mà đây chính là sân nhà của Trần Lạc.
Vương Liệt trong lòng nhanh chóng nghĩ, ở bên ngoài có hệ Đất, có thể dựng nên tường thành vững chắc, còn có Tô Đại Trụ, tất cả đều là cấp 6.
Căn cứ của Trần Lạc này thực lực cực kỳ mạnh, mà trong căn cứ của mình có có mình ta là người duy nhất có cấp 6.
Mà Trần Lạc còn là thủ lĩnh, thực lực khẳng định còn mạnh hơn.
Nếu đánh nhau chắc chắn sẽ thua.
Hắn ngang tàn như vậy, ta có thể thử cố gắng đoàn kết với những người khác, trong sân cũng có những người thân thiết với ta, nhưng hiện tại bọn họ có thể không nhất thiết phải giúp đỡ ta.
Nguy hiểm rất lớn.
Ta cũng có tinh thể cấp 7 hệ Lửa, chờ ta thăng cấp lên cấp 7, có thể liên thủ với những người khác, lập tức có đủ khả năng đánh chết Trần Lạc.
Phong Long là một tướng giỏi, nhưng không đáng chỉ vì mình hắn mà phải chiến đấu một mất một còn với Trần Lạc.
Trước tiên cứ nhịn xuống một thời gian.
Vương Liệt cắn răng nói:
“Ta giao.”
…
Vương Liệt sợ hãi, hắn nhận lời giao ra Phong Long. Tất cả mọi người ngẩn ra, nhưng cũng không tính là ngoài ý muốn. Mấy người Cẩm Nguyên Giang, Hùng Văn Huệ, Tô Đại Trụ để lộ ra chút thực lực ở bên ngoài, sau đó thành tâm điểm thảo luận của mọi người. Đại lão- người mà đang muốn đánh sâu vào trong căn cứ của Trần Lạc lẽ nào lại không biết chuyện ư? Ấn tượng đầu tiên mà bọn họ nhận thấy đó là ở đây nhân tài như mây. Đúng thật là có đủ tư cách để cuồng ngạo.
Vương Liệt quay về ngồi vào vị trí. Đối với hắn ta mà nói, giao ra Phong Long là một sự đả kích cực kì lớn, uy tín của hắn tan thành mây khói hết. Sau này chuyện này còn trở thành chuyện cười cho người ta bàn tán nữa. Nhưng mà hắn ta biết làm thế nào cơ chứ? Đối đầu chính diện với Trần Lạc ư? Hắn ta không có cái gan này. Hắn ta chỉ có thể quay về rồi tính sau thôi.
Phong Long cũng không tính là thật sự bị điên, hắn ta cũng biết rằng Vương Liệt bị áp lực ép bức, vậy nên hắn ta dùng ánh mắt hận thù nhìn Trần Lạc. Hắn ra rời khỏi vị trí, quay người chạy về phía ngoài sân. Hạ Hạo Nhiên chặn đường đi của hắn ta. Trên mặt Phong Long lộ ra nụ cười điên cuồng, muốn cản hắn ta ư? Đánh chết một tên đã rồi nói tiếp. Hạ Hạo Nhiên mặt không đổi sắc mà đánh ra một quyền thật mạnh, hướng thẳng về phía mặt của Phong Long.
Phong Long chỉ cảm thấy trước mắt bỗng nhòe đi, sau đó mặt hắn có cảm giác như bị xe đụng vô vậy, xương mũi gãy ngay tại chỗ. Một tiếng “rầm” vang lên, Phong Long bị đánh bay ra ngoài, ý thức trở nên mơ hồ. Vương Liệt tỏ ra không thể tin nổi mà nhìn Hạ Hạo Nhiên. Trong cấp 5, Phong Long cũng được tính là kẻ mạnh, cũng không có bao nhiêu người xứng làm kẻ địch của hắn ta, hắn ta cũng coi như là người mạnh thứ hai của căn cứ hắn. Thế mà người như thế lại có thể bị giải quyết bởi 1 quyền ư?
Tên Hạ Hạo Nhiên này thấp nhất cũng phải cấp 6. Còn về việc hắn có phải cấp 7 hay không, Vương Liệt không dám nghĩ đến. Không thể nhìn ra được thanh niên mặt mũi lạnh lùng, trông có vẻ gầy gò này lại là một kẻ mạnh đến vậy. Những người khác cũng kinh ngạc nhìn Hạ Hạo Nhiên, căn cứ của Trần Lạc còn có bao nhiều kẻ mạnh như vậy cơ chứ? Kiểu gì thì trong nhà hắn vẫn phải còn giữ lại mấy kẻ có năng lực trấn giữ chứ nhỉ.
Hạ Hạo Nhiên tiến về phía trước, đánh vài quyền rất mạnh, làm cho tứ chi của Phong Long đều bị phế đi, trở thành một phế nhân. Hạ Hạo Nhiên không trực tiếp giết Phong Long. Cũng không phải do hắn không hạ thủ được, mà là do hắn đang nghĩ chắc chắn Đặng Tiên Hồng cực kì hận Phong Long. Bây giờ hắn giao Phong Long đã bị đánh cho tàn phế cho Đặng Tiên Hồng xử lý thì không phải là càng giúp giải trừ nỗi hận tốt hơn hay sao? Bọn hắn phục vụ tận tình như vậy, vậy thig việc làm ăn của đại ca có thể không tốt hay sao? Hạ Hạo Nhiên nói:
"Đặng tiên sinh, bây giờ người này đã bị phế rồi, ngươi có thể xử lý hắn ta như thế nào tùy ý.”
Đặng Tiên Hồng nhe răng cười tiến đến gần Phong Long. Vương Liệt chỉ cảm thấy mặt bản thân nóng rát, đúng là như đang đánh thẳng vào mặt hắn ta vậy. Trần Quang cười nói:
"Căn cứ của chúng ta đúng thật là rất có thực lực. Nếu như ngươi trả một cái giá tương ứng thì chúng ta có thể giúp ngươi làm bất kì chuyện gì.”