Có một cái ví dụ sờ sờ như vậy, có rất nhiều người cũng tin rồi. Vương Liệt thân là bá vương một phương, vậy mà ở đây hắn ta vẫn phải ngoan ngoãn giao người ra, không dám hó hé dù chỉ một câu hay sao? Sau này có bất cứ vấn đề phiền phức gì mà chưa thể giải quyết thì bọn hắn có thể tìm Trần Lạc thử xem sao. Trần Lạc suy nghĩ một chút, chỉ dựa vào cái này thì vẫn chưa đủ. Đây chỉ là giết chết một con kiến mà thôi, không có gì đáng để hắn đắc ý cả. Trần Lạc cười nói:
“Ta nghĩ, chắc chắc có người cảm thấy ta quá ngông cuồng rồi, hoặc là cũng sẽ còn có người tỏ ra nghi ngờ đối với thực lực của ta. Ta cũng không muốn có ai đó trong số mọi người đến chỗ ta tìm phiền phức. Vì để tránh việc có một số người tự đem mình đến nộp mạng, ta nói thật với mọi người vậy. Bây giờ ta sẽ ngả bài, bản thân ta là cấp 8.”
Đúng vậy, đúng thật là do Trần Lạc sợ có một số người có mắt như mù, dẫn tới việc bản thân hắn phải giết quá nhiều người. Thực ra Trần Lạc cũng không thích việc giết người, hắn càng không thích giết những người có máu liều. Mặc dù nói Trần Lạc có thể đấu với cấp 10, nhưng trên thực tế đúng thật là hắn là cấp 8 nha. Khụ khụ, Trần Lạc cũng không thích phải nói dối. Vậy nên mới có câu nói “bây giờ ta sẽ ngả bài, bản thân ta là cấp 8.” xuất hiện.
Không khí ở đó như nổ tung, tất cả đều nhìn Trần Lạc với vẻ không thể tin được. Làm sao có thể có chuyện như vậy sảy ra cơ chứ! Cấp 5 đã được tính là tinh anh trong tinh anh rồi. Cấp 6 chính là thực lực có thể làm bá chủ một phương, ví dụ như Vương Liệt vậy. Chỉ cần cách nhau một cấp là đã có sự khác biệt rất lớn về mặt thực lực, vậy mà Trần Lạc còn có cấp bậc cao hơn bá chủ một phương tận 2 cấp? Vậy thì cái này ngang với chư hầu đấu với Hoàng đế rồi.
Gần như tất cả mọi người đều không dám tin vào chuyện Trần Lạc đã là cấp 8. Trần Lôi cũng đang có mặt ở đây, hắn ta há hốc miệng, cấp 8 ư? Có phải hắn ta nên cảm hơn vì Trần Lạc không cướp tinh thể cấp 6 của hắn ta hay không? Đổi lại thành hắn, nhất định hắn ta sẽ cướp. Trần Lạc đúng thật là người tốt mà. Chuyện Trần Lạc là cấp 8, Cuồng Lôi tin. Bởi vì hắn ta đã tận mắt nhìn thấy Trần Lạc lôi ra một đống tinh thể cao cấp. Lấy bất kì một viên nào trong đó thôi cũng là thứ mà trước giờ hắn ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Vương Liệt cũng ngẩn ra, không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Phải đến khi nào thì hắn ta mới có thể lên đến cấp 8 được cơ chứ? Vậy là hắn ta còn phải nhìn sắc mặt của Trần Lạc mà sống trong một thời gian dài nữa hay sao? Trần Lạc có thực lực như vậy, thế thì còn ai dám cùng hắn ta tính kế mà đối phó lại Trần Lạc nữa cơ chứ? Vào đúng lúc này, có một người đàn ông dè dặt nói:
“Trần thủ lĩnh, ta cực kì tò mò muốn biết cấp 8 liệu có thực lực như thế nào. Vậy thì ngươi liệu có thể thể hiện một chút cho mọi người mở mang tầm hiểu biết có được không? Xin ngươi ngàn lần đừng hiểu nhầm ta, ta chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi, nếu như Trần thủ lĩnh cảm thấy không thoải mái thì cứ coi như là ta đang nói nhảm là được.”
Đúng vậy, cấp 8 rốt cuộc là có thực lực như thế nào? Đây là thực lực vượt qua bá chủ một phương tận 2 cấp. Tai nghe không bằng mắt thấy, thực ra tất cả mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy cực kì tò mò, tất cả đều nhìn Trần Lạc không chớp mắt. Trần Lạc suy nghĩ một chút, cũng đúng, đúng thật là hắn nên thể hiện cho mọi người biết một chút. Nhưng mà số năng lực mà hắn biết cũng không nhiều lắm. Nếu chỉ dùng cơ thể thì cũng không thể tạo ra sự bất ngờ nhiều lắm, những người này không biết nhìn hàng, bọn hắn cũng không phân biệt nổi sự khác nhau.
Tròng mắt Trần Lạc xoay một vòng, hắn có ý này. Cứ lấy tên Vương Liệt này ra làm ví dụ đi. Sau này Vương Liệt nhất đính sẽ gây chuyện, mà hắn thì ngại phiền phức, thế nên bây giờ tiện tay giải quyết luôn cũng được. Lấy hắn ta làm hòn đá lót đường cho Mễ Linh, sau này muốn kiếm tang thi lợi hại thì đâu có thiếu gì đâu, cũng không cần thiết giữ lại một tên Vương Liệt này làm gì. Nếu như để cho bất kì một ai trong số mấy người Hạ Hạo Nhiên, Thư Vân bị chết mất thì không hay rồi. Mễ Lạp vẫn chưa chắc chắn có thể nắm vững được thuật hồi sinh. Biết rõ người này có thể gây ra phiền phức mà còn giữ lại thì không phải là phong cách của Trần Lạc. Trần Lạc cười híp mắt lại nói:
“Nếu như mọi người đã tò mò đến vậy, vậy thig ta sẽ thỏa mãn mong muốn của mọi người vậy.”
Trần Lạc bỗng làm một chuyện ngoài dự đoán của mọi người, hắn hỏi Đặng Tiên Hồng:
“Tiểu Đặng à, ngươi có thù hận với Vương Liệt như thế nào?”