Đặng Tiên Hồng lập tức nói:
“Ta hận đến mức muốn hắn ta chết ngay lập tức. Nhưng mà ta biết một viên tinh thể cấp 7 là không đủ.”
Trần Lạc âm thầm tán thưởng hắn một tiếng, đúng là thức thời. Vương Liệt bỗng nhiên có một linh cảm không tốt lắm. Trần Lạc cười ha ha:
“Đặng tiên sinh đây chính là vị khách đầu tiên của ta. Vì để đáp trả lại sự ủng hộ nhiệt tình của hắn đối với công việc của chúng ta, ta quyết định cho hắn mua 1 tặng 1.”
Mua một tặng một ư? Trần Lạc có ý gì? Trần Lạc ho khan một tiếng:
“Mọi người hãy mở to mắt nhìn rõ Vương Liệt tiên sinh, ta quyết định sẽ đem Vương Liệt tiên sinh tặng cho Đặng tiên sinh coi như quà tặng kèm.”
Chỉ trong một giây, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về trên người của Vương Liệt. Vương Liệt kinh ngạc đứng bật dậy, mẹ nó chứ, Trần Lạc định hạ thủ với hắn ta rồi. Vương Liệt muốn chạy, nhưng hắn ta chạy không thoát. Giây tiếp theo, đầu và thân của hắn ta chính thức chia tay nhau, cả cơ thể hắn ta cứng đờ đổ xuống đất, còn cái đầu thì lập tức rơi vào tay Trần Lạc. Đúng ra là sẽ phải có một lượng máu rất lớn để lại, nhưng điều thần kì là trên người Vương Liệt gần như không có chút vết máu nào bắn ra cả.
Trần Lạc dùng một cách dùng khác của trục xuất hư không, làm cho đầu của Vương Liệt dịch chuyển đến trên bàn tay của bản thân. Nói thẳng ra thì chính là hắn dùng cách cách không gian lấy vật, đây là chiêu mà hắn nắm được sau khi học trục xuất hư không. Trên mặt Trần Lạc vẫn hiện lên nụ cười mang chữ “thân thiện”.
“Mọi người nhìn thấy rõ rồi chứ?”
Vương Liệt- kẻ có thực lực làm bá chủ một phương- cứ như vậy mà đầu với thân tách nhau ra rồi ư? Tất cả mọi người đều cảm thấy cơ thể lạnh cóng, mọi người chỉ cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu. Có người bị dọa đến mức tê liệt ngã ngồi xuống vị trí của mình, cũng có người bị dọa đến mức ánh mắt đờ đẫn cả ra, cả người choáng váng. Cũng có người sợ đến mức nuốt nước bọt, ánh mắt quay ra nhìn Trần Lạc tràn ngập sự sợ hãi và khủng hoảng.
…
Trần Lạc dùng cắt đứt không gian giết chết Vương Liệt. Vương Liệt chỉ là một người cấp 6, cơ thể hắn ta vẫn chưa tạo ra sự kháng lại không gian, vậy nên tất nhiên là chỉ cần một đao là đã giết chết được hắn ta rồi. Nhìn thì đơn giản, nhưng thực ra chiêu này rất khó, cắt đứt không gian không phải là một chiêu dễ nắm vững đến vậy. Trước đây có một người hệ không gian tên là Mặc Ninh, lúc hắn ta cấp 6 đã nắm vững được hư không chi kiếm, đó đã tính là thiên tài rồi, trước khi lên cấp 7 còn có thể học được cắt đứt không gian. Hơ hơ, Trần Lạc chưa gặp qua bao giờ, mà cũng chưa nghe nói qua bao giờ cả.
Trước đó Trần Lạc có nhắc nhở, để cho mọi người quan sát Vương Liệt, sau đó giống như là Trần Lạc mới chỉ liếc mắt nhìn lướt qua Vương Liệt một cái, Vương Liệt đã chết thảm rồi. Thế nên sự chấn động mà nó mang lại không cần nghĩ cũng biết. Không còn bất kì một ai dám nhìn Trần Lạc nữa, tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều run như cầy sấy, như chỉ sợ Trần Lạc cũng nhìn bọn hắn một cái rồi tặng cho bọn hắn một chiêu vậy. Đến cả Trần Quang- người đã đi theo Trần Lạc rất lâu- cũng vô thức nuốt nước bọt. Thực lực của đại ca đúng là càng ngày càng mạnh hơn, cũng càng ngày càng khiến người ta nhìn không thấu rồi. Trần Quang điều chỉnh lại tâm trạng, tiến về phía trước nói:
“Người này bao che thực nhân ma, có chết cũng không hết tội.”
Trần Quang muốn đen ánh sáng của chính nghĩa phủ lên cơ thể của Trần Lạc. Nhưng Trần Lạc lại nhàn nhạt nói:
“Không. Con người ta trước giờ không để tâm đến chuyện để lại đức cho đời sau, là kẻ thích đuổi cùng giết tận. Trước giờ chưa từng có ai đắc tội với ta mà còn có thể sống sót cả. Ta chỉ muốn chân thành nói cho mọi người biết, ai mà không có đến 9 cái mạng thì đừng có tới đắc tội với ta.”
Trần Lạc nói ra câu cửa miệng hắn hay dùng:
"Tất cả đều là vì tốt cho ngươi thôi, có biết chưa?”
Đúng thật là vậy nha, tránh cho việc bọn họ đến đây để tự tìm cái chết. Bọn họ không ngừng gật đầu, học theo Tiểu Hồng:
“Trần thủ lĩnh, chúng ta biết rồi, nhất định chúng ta sẽ không kiếm cơ gây sự động vào ngươi đâu.”
Giọng điệu Trần Lạc thay đổi, hắn cười giống như một thanh niên, tỏa ra ánh nắng:
"Các ngươi cứ yên tâm đi, ta ấy à, người không động đến ta, thì ta cũng sẽ không động đến người đâu. Thật ra ta rất lương thiện đó. Không phải là bây giờ ta đang tụ họp mọi người lại để công bố tin tức về vấn đề gieo trồng, giúp cho mọi người có thể có cuộc sống tốt hơn hay sao?”