Tất cả mọi người lau mồ hôi lạnh trên trán, cảm thấy Trần Lạc nói hình như cũng có chút đạo lý đúng đắn. Trần Lạc cười nói:
“Sau này nếu như gặp chuyện phiền phức gì thì cứ nhớ là hãy đi tìm ta. Được rồi, những gì cần nói thì ta cũng nói cả rồi. Bây giờ mọi người đi đăng ký đi, dựa theo năng lực của bản thân mỗi người đến để báo tên lấy hạt giống.”
Trần Lạc như bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, hắn nói đùa:
"Sẽ không có ai ăn quỵt của ta, sau khi trồng xong không giao cho ta đâu nhỉ?”
Đúng ra từ đầu thật sự có người suy nghĩ như vậy. Cùng lắm thì mọi người hợp nhau lại cùng đánh một trận, hoặc là giao ít đi một chút. Liệu Trần Lạc dám làm mất lòng tất cả mọi người hay sao? Nhưng bây giờ, thật sự chẳng còn ai có cái suy nghĩ này nữa, chê mạng mình dài quá hay gì? Một người con gái đứng lên nói:
"Trần thủ lĩnh đã miễn phí công bố tin tức mà không đòi hỏi gì cả, sau đó còn phát hạt giống cho chúng ta. Nếu như còn ai có ý định ăn quỵt của ngươi thì đó có còn là con người hay không?”
Bla bla. Cô gái này khen Trần Lạc lên đến tận trời xanh, nói hắn giống như thần tiên hạ phàm, tới đây để cứu vớt nhân loại vậy. Trần Lạc nghe vậy thì cười ha ha nói:
"Hạt giống này miễn phí cho ngươi dùng, nói lung tung cái gì đó?”
Thấy dáng vẻ của cô gái này cũng không tồi, tất cả mọi người như nhận ra điều gì. Ồ, hóa ra Trần thủ lĩnh thích cái này, ta hiểu rồi. Ngươi hiểu cái con khỉ ấy, Trần thủ lĩnh là một người đàn ông tốt, cùng lắm là hắn cũng chỉ thích được một cô gái xinh đẹp khen ngợi mà thôi. Trần Lạc đi về phía hậu đài, nếu cứ vậy nghe tiếp thì hắn ngại lắm. Hạ Hạo Nhiên cầm theo viên tinh thể hệ hỏa cấp 7 mà hắn lục được từ nửa người dưới của Vương Liệt cho Trần Lạc.
Trần Lạc chậc chậc hai tiếng, viên tinh thể hệ hỏa này có thể giúp cho chị dâu hắn tăng lên cấp 7 rồi. Đúng rồi, hắn còn chưa giúp Vương Liệt mở rộng não ra nữa. Trần Lạc có chút cảm thán, vương cấp tương lai mà chỉ vậy thôi sao? Dễ giết giống như giết chó giết gà vậy. Mục đích mà hắn muốn đạt được ở lần hội nghị này cũng coi như đạt được rồi. Tuyên truyền danh tiếng của căn cứ, sau này không cần mở những cuộc hội nghị như thế này nữa. Người người truyền miệng, sẽ chẳng có ai là không biết cả. Việc này đến đây cũng coi như là kết thúc triệt để, có rất nhiều người ở bên ngoài bày hàng buôn bán giao dịch với nhau. Trần Lạc phân phó nói:
“Chuẩn bị về căn cứ thôi, nửa tiếng nữa chúng ta sẽ xuất phát, quay về ăn cơm.”
Trần Lạc định đi lượn lòng vòng một chút, hiếm có dịp hắn có thể đi dạo. Trần Lạc nhận ra giao dịch giữa những kẻ sinh tồn cũng không dễ dàng chút nào, chủ yếu là do bọn chúng sợ đen ăn đen. Vẫn chưa có ai có thể đủ khả năng để xây dựng lên một thị trường giao dịch có quy mô. Tự bản thân hắn làm thì sao? Bản thân hắn không có cái năng lực này ư? Sau này có thể kiếm được chút ít từ việc này hay không, mấy cái này thật ra Trần Lạc không để vào mắt. Chủ yếu là làm vậy có thể làm cho khuếch tán sức ảnh hưởng.
Không bằng mỗi tháng hắn ta lấy một thời gian cố định tổ chức tụ họp ở đây đi. Trần Lạc phân phó xuống dưới, các thành viên lập tức bắt đầu truyền tin đi 4 phương, rất nhiều kẻ sinh tồn đều hiện vẻ vui sướng lên mặt. Trần Lạc cũng đi nhìn thử những vật phẩm được giao dịch, chủ yếu là những vật dụng sinh sống, hoặc là sự giao dịch giữa các tinh thể cấp 4. Trao đổi những tinh thể có thuộc tính mà mình cần đối với mọi người mà nói thì đều có lợi cả.
Thậm chí lấy tinh thể đổi lương thực, là việc rất khó. Kể cả có đi chăng nữa thì lương thực cũng sẽ được đổi với giá cực kì cao. Ngươi dám liều mạng đi kiếm được tinh thể, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi dám liều mạng thì ngươi có thể có được lương thực. Còn về những tinh thể cấp cao mà Trần Lạc muốn xem thì hắn không nhìn thấy bất cứ một viên nào cả. Trần Lạc dừng chân tại một gian hàng.
Chủ gian hàng là một người con gái khoảng 20 tuổi, nhùn vẻ ngoài cũng tương đối ưu tú. Trần Lạc đánh giá cẩn thận, hắn cảm thấy có chút ấn tượng. Người này hình như là vợ trong tương lai của Long Vũ thì phải? Long Vũ là đệ nhất về luyện vũ khí trong hệ kim loại ở tương lai. Thế nên Trần Lạc có ấn tượng rất sâu về Long Vũ. Hắn từng thấy Long Vũ và một cô gái đi cùng nhau. Trần Lạc nghe nói cô gái này cũng thuộc hệ kim loại, và trợ thủ của Long Vũ. Còn tên của cô gái là gì, Trần Lạc thật sự không nhớ ra nổi.
Lâm Hy Nghiên căng thẳng nhìn Trần Lạc. Người này xuất hiện ở đâu thì ở đó đều trở nên yên tĩnh hẳn, sau lưng còn có một đám người đi theo, vừa nhìn đã biết đây là một lão đại.