Trong lòng Trần Lạc thầm nghĩ, hừ, khiếp trước ngươi đã chẳng phải là đối thủ của Pháp Vương, kiếp này Pháp Vương còn do đích thân ta dạy dỗ, nhận được chân truyền của ta, có 10 ngươi ở đây cũng chẳng phải là đối thủ. Không phải là ngươi thích ngông cuồng à. Xem xem ta trị ngươi như thế nào.
Mỗi người đều có tính toán của riêng mình, việc còn lại là chờ xem ai sẽ thắng mà thôi. Sau khi về thành, tâm trạng Trần Lạc rất tốt, hắn vẫn có thu hoạch tính là không tồi. Bây giờ hắn tìm thấy cả vợ cho Long Vũ rồi, há chẳng phải Long Vũ sẽ càng yên tâm hơn hay sao? Nam nữ phối hợp, không việc gì là không làm được nha. Còn tên Cuồng Lôi này, sau khi dạy dỗ lại hắn ta một chút, nói không chừng cũng có thể thu nhận được. Trần Lạc quay về căn cứ, bên ngoài căn cứ đã đươch thu dọn gần xong rồi, nhưng mà vẫn còn mùi tanh của máu, cái này thì chỉ có thể đợi thời gian trôi qua cho bay bớt mà thôi. Cuồng Lôi đem theo đồng đội, tràn đầy tò mò mà nhìn quanh. Trần Lạc nói:
“Ngươi đợi một chút, chút nữa ta sẽ gọi vị trưởng lão đó ra đấu với ngươi.”
Trần Lạc rất tò mò, với tính cách của Pháp Vương, nó đã giết nhiều kẻ địch như vậy thì bây giờ lẽ ra đã nên chạy đến bên cạnh Trần Lạc để tính toán điểm tích phân rồi mới phải chứ. Vậy tại sao bây giờ nó còn chưa tới? Bên ngoài chuồng chó của Pháp Vương, Mễ Lạp và Mễ Linh đang ở bên cạnh Pháp Vương. Pháp Vương chỉ là một con chó mà có thể giết được địch, đang rất đắc ý.
Mễ Lạp nhìn nhìn, cảm thấy vẫn còn thiếu sót, Pháp Vương thiếu mất một bên tai nha. Nếu như có thể bổ xung cho nó cái tai còn thiếu này thì tốt rồi. Mễ Lạp muốn thử một chút. Pháp Vương vừa nghe thì liền đi theo Mễ Lạp. Pháp Vương cực kì căng thẳng nhìn Mễ Lạp. Nếu như có thể, vậy thì có ai muốn làm một con chó chỉ có một bên tai cơ chứ? Phá hỏng hết cả tướng rồi. Mễ Lạp dùng một lượng lớn dị năng hệ quang minh hướng về phía cái tai phải của Pháp Vương. Lúc mới đầu thì chẳng có hiệu quả gì cả. Mễ Lạp trầm tư, sau đó thử lại lần nữa. Điều thần kì là cái tai của Pháp Vương dần dần mọc ra từng chút một. Mễ Linh kinh ngạc nói:
"Mễ Lạp, thật là thần kì.”
Mễ Linh hơi buồn, Pháp Vương rất giỏi, em gái cũng rất giỏi, có mỗi bản thân là một phế vật mà thôi. Còn về Mễ Phạn, bản thân lại càng không xứng đáng so sánh với nó. Nó có khả năng tiên đoán thần kì, đến mức tận bây giờ cũng chưa từng lệch. Pháp Vương đi về phía gương soi soi. Sau khi thấy bản thân đẹp trai ở trong gương, hắn lập tức tự rơi vào trầm mê không thoát ra được. Ta đúng thật là đẹp trai quá mà, chẳng trách Ngân Lang nhắm trúng ta.
Cũng chẳng trách lúc đó trong mấy con chó, chủ nhân chỉ cần liếc mắt đã nhìn trúng ta, sau đó đưa ta về nhà. Bản thân mình đúng là có mị lực không tầm thường mà. Pháp Vương vui vẻ đến mức chạy điên cuồng trong sân viện. Mễ Phạn bĩu môi, nhìn Pháp Vương. Đợi Trần Lạc trở về nhất định ta sẽ mách chuyện ngươi trộm chân châu của ta. Pháp Vương đánh hơi ngửi thấy mùi của Trần Lạc, nó đi ra khỏi sân viện, nhanh chóng chạy đến trước mặt Trần Lạc, lập tức đụng trúng người Trần Lạc.
Đại ca, ngươi xem nè, tai của ta mọc ra rồi. Trần Lạc bất ngờ nhìn Pháp Vương, nay trở nên hoàn chỉnh rồi nè. Hắn không cần nghĩ cũng biết là công lao của Mễ Lạp. Trần Lạc biết Mễ Lạp có năng lực này, cái này hắn định để cho Pháp Vương dùng điểm tích phân đổi lấy đó. Nhưng bây giờ Mễ Lạp làm mất tiêu rồi, hắn biết sao được nữa. Trần Lạc u sầu thở dài một tiếng, thôi bỏ đi, cứ để cho Pháp Vương chiếm cái lợi này vậy. Mễ Phạn chạy ra ngoài:
“Trần Lạc, Pháp Vương trộm chân châu của ta, bị ta phát hiện ra. Đáng ghét.”
Tròng mắt Trần Lạc xoay 1 vòng, vậy không phải tự nhiên hắn có lý do để lừa điểm tích phân rồi hay sao? Trần Lạc nói với vẻ chính nghĩa:
“Tại sao ngươi lại bắt nạt Mễ Phạn như thế? Phải phạt, trừ hai nghìn điểm tích phân.”
Hai nghìn điểm tích phân ư? Pháp Vương ngẩn người, sau đó khóe mắt nó như có nước mắt đang chuyển động. u, ngươi có Mễ Phạn thì không cần ta nữa có phải hay không? Rõ ràng ta theo ngươi sớm hơn Mễ Phạn nha. Là ta cùng ngươi chịu thương, cũng góp sức qua, đánh qua trận, vậy còn Mễ Phạn thì sao? Hai mắt Pháp Vương hồng hồng, chạy về ổ chó của mình. Sau khi về đến ổ chó, nước mắt nơi khóe mắt nó cũng biến mất, khóe miệng bỗng lộ ra nụ cười gian. Mễ Phạn nhà ngươi biết tỏ ra đáng yêu, cái này ta không biết. Nhưng mà chẳng nhẽ ta lại không biết bán thảm hay sao? Cái này người ta gọi là khổ nhục kế, cái này ngươi không biết đúng không Mễ Phạn? Mễ Phạn ngẩn người, không nhẫn tâm nói:
“Thôi bỏ đi, Pháp Vương cũng chỉ là trêu ta cho vui mà thôi, ngươi đừng trừng phạt nó như thế.”
Trần Lạc cũng ngẩn người, lương tâm hắn nhận một sự đả kích cực kì to lớn. Trần Lạc tiến vào ổ chó của Pháp Vương. Ngân Lang nhìn Trần Lạc, hôm nay cẩu huynh đệ đến làm khách đó à? Pháp Vương nằm cuộn người vào một góc tường, cúi đầu.