Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 391: Chương 391 - Chươn 391: Chỉ Vì Tốt Cho Ngươi

Trần Lạc thở dài một hơi:

“Pháp Vương à, ta làm vậy cũng chỉ là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi. Tạo quan hệ tốt với Mễ Phạn thì có thể giữ mạng tốt hơn nha, ngươi sao lại cướp đồ của nó cơ chứ? Ta bảo ngươi lấy lòng Mễ Phạn, thế ngươi đã làm gì đó? Hay thế này đi, chúng ta diễn kịch cho Mễ Phạn xem. Ta đánh ngươi một trận, để tăng hảo cảm của Mễ Phạn với ngươi.”

Pháp Vương ư ư hai tiếng, vậy là sẽ không trừ điểm tích phân của chó nữa rồi có đúng không? Không trừ nữa, không trừ nữa. Pháp Vương lập tức chuyển từ buồn sang vui, khổ nhục kế của nó thành công rồi. Pháp Vương kêu hắn, ngươi đánh đi, da chó của ta rất dày, ta không sợ bị đánh. Trần Lạc cứ có cảm giác bản thân vừa bị lừa. Trần Lạc nhẹ nhàng đánh Pháp Vương một cái, Pháp Vương lập tức lớn giọng kêu to.

“Ăng ẳng.”

Khóe miệng Trần Lạc giật giật, giống thật đấy. Từ trong viện không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết của Pháp Vương. Trần Lạc còn chưa đánh, Pháp Vương đã tự kêu rồi. Nơi khóe miệng nó lại nhếch lên một nụ cười gian, giống y chang nụ cười của một con husky đang phá nhà. Trần Lạc quyết định không thèm đánh nữa, ngươi cứ tự kêu đi, Pháp Vương. Pháp Vương nằm lăn ra đất, trông cực kì ung dung, thi thoảng kêu lên một tiếng. Đúng thật là đồ chó mà. Ngân Lang nhìn nhìn, không hiểu nổi hai anh em họ đang làm cái trò gì. Mễ Phạn lập tức chạy lại:

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà. Nếu như tiếp tục đánh nữa, Pháp Vương sẽ chết mất.”

Sắc mặt Pháp Vương bỗng nghiêm lại, đến lúc thử thách năng lực diễn xuất rồi. Chỉ thấy Pháp Vương nằm lăn ra đất, không ngừng co giật khóe miệng. Lúc Mễ Phạn đi tới, đúng lúc có bọt trắng từ khóe miệng Pháp Vương chảy ra. Pháp Vương suy yếu bò về phía Mễ Phạn.

“Xin lỗi, xin lỗi. Ta ngắn quá rồi.”

Cuồng Lôi đang nói chuyện với đồng đội, trên mặt hắn tràn đầy nụ cười.

“Tên Trần Lạc này đúng là khát khao kiếm người tài quá rồi, biết ta tài giỏi liền tặng cho ta cái chức phó thủ lĩnh, muốn giữ ta lại. Hắn nói là tìm một trưởng lão đến đây để giao đấu với ta, cũng chỉ là kiếm một cái lý do để cho ta chức phó thủ lĩnh mà thôi. Trưởng lão hệ lôi của hắn có thể đánh nổi ta hay sao?”

Một tên đàn ông trong đội yếu ớt nói:

"Anh lôi, chúng ta đến đây đúng thật là để lừa ăn lừa uống. Tên Trần thủ lĩnh này cấp 8 lận, ta sợ bị hắn đánh chết.”

Kế hoạch ban đầu của Cuồng Lôi là định đến để lừa ăn lừa uống thôi. Trước mắt chỉ có duy nhất căn cứ của Trần Lạc là có rau củ. Đợi đến khi nào người khác cũng trồng được, thì hắn sẽ tới chỗ người khác để đổi vật tư, Trần Lạc làm ăn giống xã hội đen quá. Cuồng Lôi ầy một tiếng:

“Không có gan thì ngươi còn lăn lộn kiểu gì. Nếu như ở đây thoải mái thì chúng ta có ở đây lâu dài cũng đâu phải là điều không thể đâu.”

Một người hệ quang minh tên là Dương Giai hai mắt sáng lấp lánh nói:

“Ta cảm thấy được đó, ở đây có cả quán net và thư viện, thời gian rảnh rỗi chúng ta có thể đến thư viện đọc sách, pha trà uống cà phê, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ để thấy hài lòng rồi. Căn cứ này khác với những căn cứ mà chúng ta từng gặp trước đây. Những nơi đó đều xập xệ bẩn thỉu, lại còn phải đấu đá lẫn nhau, chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt rồi.”

Còn một câu mà Dương Giai chưa nói, hay là các ngươi đi đi, ta ở lại? Câu nói của Dương Giai gợi lên sự tán đồng của mọi người xung quanh, đúng là nhìn từ bên ngoài thì ở đây cực kì nice. Quan trọng nhất là khi mới vào căn cứ bọn hắn gặp được rất nhiều cô gái xinh đẹp. Đúng ra trong đội chỉ có 2 cô gái, 13 người đàn ông, tỉ lệ sói nhiều thịt ít. Sau này nếu gia nhập thì cơ hội sẽ tăng lên rất nhiều. Trừ những tư nguyên tối thiểu để sinh tồn ra thì người khác giới cũng là một yếu tố rất quan trọng.

Cuồng Lôi hơi ngẩn ra, sao bỗng nhiên hắn cảm thấy nhân tâm bị vỡ nát rồi là sao nhỉ? Mễ Lạp giả vờ giả vịt chữa thương cho Pháp Vương, sau đó Pháp Vương lại có thể nhảy nhót như thường rồi. Mễ Phạn bày tỏ xem xét trên sự ăn năn hối lỗi của Pháp Vương mà đồng ý tha thứ cho nó. Đồng thời trong lòng Mễ Phạn cũng cảm thấy rất hổ thẹn. Chỉ vì chút trò đùa giỡn mà Pháp Vương lại bị đánh cho một trận. Đúng ra Mễ Phạn chỉ định để cho Trần Lạc mắng Pháp Vương một trận mà thôi. Trên mặt Trần Lạc lộ ra nụ cười, hắn đã giúp cho độ thân thiết giữa Pháp Vương và Mễ Phạn tăng lên một bước rồi. Trần Lạc nói:

“Mễ Phạn à, sau này Pháp Vương làm ghế cho ngươi ngồi có được không?

Dù sao thì Pháp Vương cũng chẳng cần mặt mũi. Ai mà biết được Mễ Phạn lại dùng sức lắc đầu:

“Không cần, không cần.”

Trần Lạc nghi ngờ hỏi:

“Vì sao vậy?”

Mễ Phạn nói:

“Ta nghe trên phim truyền hình có nói, cưỡi chó quần rách háng, ta không thèm đâu.”

Pháp Vương bĩu môi, ta mới không thèm đây này. Trần Lạc ngẩn người, sau đó hắn vội vàng lén lút nhìn lại bản thân. Nói bậy! Trêu trêu đùa đùa xong, Trần Lạc suýt nữa thì quên mất Cuồng Lôi còn đang chờ ở ngoài kia, thế là hắn đưa Pháp Vương đi về phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!