Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 392: Chương 392 - Roi Năng Lượng

"Pháp Vương à, ta đã sắp xếp cho ngươi một trận đấu.”

Pháp Vương tỏ ra hứng thú:

“Ta mà thắng thì có điểm tích lũy hay không?”

Trần Lạc lắc đầu, Pháp Vương thấy thế thì lập tức mất hết hứng thú, không có điểm tích lũy thì nó đi đánh nhau có ý nghĩa gì cơ chứ? Khóe miệng Trần Lạc cong lên:

“Người này vừa bước chân vào đây đã đòi ta phải cho hắn chức phó thủ lĩnh, đúng là quá cuồng vọng rồi.”

Pháp Vương ngẩn ra, sau đó nó thực sự tức giận, mỗi một sợi lông trên người đều dựng đứng lên, bên trong bịt mắt chó bằng hợp kim titan có lôi quang xẹt qua. Vừa mới đến mà đã đòi làm phó thủ lĩnh ư? Vậy nỗ lực cả nửa năm qua của nó tính là cái gì cơ chứ? Có biết nó thảm đến mức nào hay không? âm mất hơn 2000 điểm tích lũy rồi đó. Người nhận được chức phó thủ lĩnh đầu tiên nhất định phải là nó. Trần Lạc nhìn thấy tất cả, hắn buồn cười nói:

“Như này mà lại không giáo huấn hắn ta một trận nên thân ư?”

Pháp Vương sủa gâu gâu:

“Nhất định phải đánh chết hắn ta.”

Trần Lạc lắc đầu:

"Trước tiên cứ đánh cho gần chết là được, nếu như đánh chết hắn ta thì hơi đáng tiếc.”

Hai mât Cuồng Lôi sáng lên, Trần Lạc quay lại rồi, chỉ là không thấy hắn đem theo ai cả, bên cạnh có thêm 1 con chó, trong lòng thì ôm thêm 1 con mèo. Ngày tháng này của hắn đúng là trôi qua yên bình thoải mái thật đấy, còn dắt chó trêu mèo nữa. Dương Giai hơi kích động nhìn con mèo mà Trần Lạc đang ôm, đúng là một con mèo thật xinh đẹp, là tiểu tiên nữ trong loài mèo mà. Cuồng Lôi cười hi hi:

"Trần thủ lĩnh, không phải ngươi đi kiếm trưởng lão ra đây đấu với ta hay sao? Người đâu rồi?”

Một tiếng gầm trầm thấp từ trong cổ họng thu hút sự chú ý của Cuồng Lôi. Chỉ thấy con chó đen dũng võ đứng bên cạnh Trần Lạc đang dùng ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm bản thân hắn ta. Là một con mắt, còn là màu vàng kim. Cuồng Lôi nghi hoặc, con chó này điên rồi à? Sao lại vừa gặp người đã bày ra dáng vẻ như muốn cắn thế kia? Trần Lạc liếc mắt nói:

“Đây chính là đối thủ mà ta sắp xếp cho ngươi, nếu ngươi đánh thắng nó thì ngươi có thể trở thành phó thủ lĩnh.”

Sau khi nghe Trần Lạc nói, phản ứng đầu tiên của Cuồng Lôi là ngẩn ra, sau đó sắc mặt hắn ta xanh mét lại, nói với vẻ phẫn nộ:

“Trần thủ lĩnh đừng có đùa cái kiểu như vậy. Đánh nhau với một con chó ư, ngươi đang sỉ nhục ta có phải không?”

Nếu như không phải do Trần Lạc vẫn giữ lại, Pháp Vương đã lao lên muốn cắn rồi. Trần Lạc cười lạnh một tiếng:

“Ai đang sỉ nhục ai còn chưa biết đâu. Ngươi có đánh hay không?”

Cuồng Lôi hừ lạnh một tiếng:

“Vậy nếu như nó bị ta đánh chết thì Trần thủ lĩnh đừng tới tìm ta kiếm chuyện nhé.”

Trần Lạc cũng lười nói nhảm với hắn ta, để hắn xem hắn ta còn có thể cuồng vọng thế bao lâu nữa. Trần Lạc kiếm một đối thủ như vậy đến đây nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người bên phía Cuồng Lôi. Thả tay cũng thả quá rồi thì phải, tìm một con chó đến đây ư? Cuồng Lôi lạnh mặt, trong tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một cái roi bằng năng lượng lôi điện, roi sét. Dùng roi này đánh chó, nếu như nó có thực lực quá yếu, sau đó bị ta đánh chết thì cũng đừng có trách ta đó. Trần Lạc nhẹ nhàng nói:

“Bắt đầu đi.”

Cuồng Lôi đang định vụt roi sét về phía người Pháp Vương, thì chỉ thấy cả người Pháp Vương hóa thành một tia lôi điện, giống như một mũi tên sét phi với tốc độ cực nhanh vậy. Con ngươi Cuồng Lôi co rụt lại, hắn ta căn bản nhìn không rõ thân ảnh của Pháp Vương, hắn ta chỉ có thể lập tức tạo ra một tấm chắn bằng năng lượng lôi điện chắn trước người. Trong mắt Pháp Vương lóe lên vẻ khinh thường. Điện quang lóe lên, Pháp Vương lập tức đi vòng qua phía sau lưng Cuồng Lôi, cái đuôi của nó dựng thẳng lên, giống như một cái gậy sét, muốn đập thẳng vào đầu Cuồng Lôi.

Bỗng nhiên nó nhớ ra, chủ nhân nói đánh cho gần chết là được. Nó lập tức thay đổi động tác, cái đuôi sét của nó quét thẳng vào sau lưng của Cuồng Lôi. Cuồng Lôi đang ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm hình bóng của Pháp Vương, hắn vẫn còn không biết rằng nó đã đi ra sau lưng của hắn, thế nên không có gì bất ngờ cả, hắn bị đánh trúng. Trong tiếng kêu kinh ngach của đồng đội Cuồng Lôi, Cuồng Lôi bị đánh bay ra ngoài.

Cuồng Lôi bị đau, đồng thời lúc đó trong lòng hắn cũng kinh ngạc, nó chạy ra sau lưng hắn từ bao giờ vậy? Hắn còn chưa chạm đất, Pháp Vương đã chạy đến điểm rơi trước, dùng đầu đập một cái, làm cho Cuồng Lôi lại bay lên không trung. Lôi điện phân thân, có thêm ba Pháp Vương xuất hiện. Tất cả mọi người chỉ thấy Cuồng Lôi bị 4 Pháp Vương thay nhau đập, hắn cứ không ngừng bay rồi lại hạ từ trên không trung, nhưng mà thế nào cũng không chạm xuống đất. Trông cảnh này cực kì giống như lúc chó con chơi với bóng da. Chênh lệch sức mạnh của hai bên đúng là quá lớn rồi, thảm thật đấy. Đường đường là kẻ mạnh thứ hai trong hệ lôi lại bị coi như quả bóng mà đùa giỡn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!