Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 398: Chương 398 - Mắt Xích Cuối Cùng Trong Chuỗi Thức Ăn

Băng Lâm vẫn còn đang ở gần đây, nó vẫn chưa đi xa, Trần Lạc lập tức đuổi theo ra ngoài. Có sự chỉ dẫn của Đại Tráng, Trần Lạc nhanh chóng đuổi theo tới nơi. Nghe thấy động tĩnh, Băng Lâm híp mắt nhìn Trần Lạc. Trần Lạc cười lạnh nói:

“Vậy mà ngươi lại dám tới chỗ ta kiếm chuyện, lại còn giết luôn cả người mà ta cài vào trong nội bộ tang thi, đúng là lá gan cũng không nhỏ đâu ha?”

Hắn nhất định phải gạt bỏ hết sạch nghi ngờ cho Đại Tráng, nếu không thì Trần Lạc đã động thủ luôn rồi. Băng Lâm ngẩn người, sau đó cười lạnh nói:

"Tên khốn này, ngươi mau nói cho ta biết vì sao ngươi có thể bảo nó làm nội gián cho ngươi được vậy. Còn nữa, từ bao giờ mà lương thực lại dám kiếm chuyện với kẻ đi săn vậy hả.”

Trong mắt Băng Lâm, nhân loại chính là lương thực, là thịt, chỉ là nó có muốn giết hay không thôi. Băng Lâm giống với Vương Liệt, sau này đều là cấp vương. Nhưng điều khác nhau chính là lúc này đây Băng Lâm mạnh hơn Vương Liệt rất nhiều, nó đã đạt tới cấp 7 rồi. Có thể nói rằng nếu như không có Trần Lạc, trừ thể đột biến ra, trên trận đấu Băng Lâm không hề có đối thủ, nó chính là mắt xích cuối cùng trong chuỗi thức ăn. Trước mắt, Băng Lâm còn có 6 đang em. Trừ Đại Tráng ra thì tất cả đều là những tang thi có thiên phú không tồi.

Trần Lạc cũng không định giết hết bọn chúng, hắn định giữ lại để làm đàn em cho Đại Tráng. Nếu không Đại Tráng chỉ có một thân một mình, muốn tổ chức một liên minh tang thi sẽ rất tốn sức. Hắn chỉ cần giết chết Băng Lâm là đủ rồi. Trần Lạc lấy kiếm hư không ra, lúc này bên cạnh Băng Lâm đã có tinh thể băng bay vòng vòng rồi, tất cả đều hướng hết về phía Trần Lạc. Trần Lạc hét lớn một tiếng:

“Dịch chuyển, bộc phát.”

Một chiêu hành tẩu hư không, đồng thời với lúc hắn trốn khỏi công kích của Băng Lâm thì hắn cũng đã chạy được ra sau lưng Băng Lâm, dùng một kiếm chặt đứt đầu Băng Lâm. Mặc dù Băng Lâm có chút kháng lại được thuộc tính không gian, nhưng mà bây giờ Trần Lạc ngang với cấp 10, chẳng nhẽ dùng một kiếm còn không đủ giết chết nó trong chớp mắt hay sao? Băng Lâm lập tức đi chầu trời. Mà Trần Lạc cũng đứng bên cạnh “hít thở khó nhọc”. Trần Lạc thở hồng hộc, bày ra một bộ dạng tiêu hao năng lượng quá mức. Những tang thi đang định tấn công Trần Lạc cũng lập tức khựng lại, chúng nó bị dọa cho sợ rồi, đại ca của chúng cứ thế mà bị giết trong một nốt nhạc ư? Có một tên tang thi vẫn còn tỉnh táo, đó chính là Đại Tráng. Mắt Đại Tráng như muốn nứt ra.

“Ta liều mạng với ngươi. Ngươi dám giết đại ca của ta ư?”

Đại Tráng lao thẳng tới Trần Lạc như không cần mạng nữa, nó đấm một đấm thẳng vào mặt của Trần Lạc. Trần Lạc kêu lên một tiếng, bị đấm bay ra ngoài. Trần Lạc đứng dậy, dùng ánh mắt hung ác nhìn Đại Tráng một cái.

“Ngươi đợi đó cho ta.”

Nói xong, Trần Lạc giả bộ như bị tiêu hao năng lượng quá nhiều mà chạy đi, đem theo đầu của Băng Lâm. Đợi Trần Lạc đi xa, lúc này đám tang thi mới hồi thần trở lại.

"Thật không dám tin, vậy mà miếng thịt kia lại có thể giết chết đại ca trong một giây. Đại Tráng, ngươi dũng cảm thật đấy, ta chỉ sợ nhỡ đâu hắn ta còn có thể đánh thêm một kiếm nữa, giết chết ngươi luôn cơ.”

Đại Tráng không quan tâm lời đồng bọn kia nói, nó tỏ ra cực kì thương tâm quỳ bên cạnh xác của Băng Lâm.

“Đại ca, ngươi chết thật thảm. Sau này ta nhất định báo thù cho ngươi.”

Ánh mắt Hắc Lôi lóe sáng, nó nói:

“Người này, tạm thời chúng ta đừng đắc tội hắn ta nữa, ít nhất là trong thời gian tới. Nhưng mà Băng Lâm hội cần có một lão đại. Sau này cứ gọi là Hắc Lôi hội đi, ta sẽ làm lão đại.”

Đại Tráng đứng bật dậy, bóp chặt lấy cổ Hắc Lôi. Động tác của nó đột ngột, Hắc Lôi nhất thời không phản ứng lại kịp.

“Đại ca vừa mới chết mà thôi, thế mà ngươi đã không đợi nổi muốn leo lên vị trí lão đại rồi hay sao? Bây giờ ta sẽ thay mặt đại ca thanh lý môn hộ.”

Đại Tráng bóp chặt cổ Hắc Lôi không buông, bộ dạng như muốn bóp chết Hắc Lôi. Khi đánh cận chiến, so với hệ nhục thể thì hệ nguyên tố bị thiệt rất nhiều, Hắc Lôi vẫn cứ thế bị bóp chặt cổ. Hắc Lôi dùng hết sức nâng gối vào hạ bộ của Đại Tráng. Nhưng sắc mặt của Đại Tráng chẳng thay đổi gì, nó không chịu một chút ảnh hưởng nào hết. Đại Tráng cười đểu nói:

"Không ngờ được chứ gì, trứng của ta là trứng sắt đấy.”

Cả người Đại Tráng không ngừng run rẩy, từng sợi tóc trên đầu nó cũng dựng hết lên. Nó bị Hắc Lôi giật điện, Hắc Lôi cũng không phải là không có sức chống lại. Nhưng Đại Tráng cũng không hừ một tiếng nào cả, ánh mắt nó lạnh lùng vô tình nhìn Hắc Lôi. Nó cưỡi lên người Hắc Lôi, đánh hêtz quyền này đến quyền khác. Mỗi nắm đấm của nó đều có thể thấy máu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!