Hai tên tang thi bắt đầu cuộc chiến bằng cả mạng sống. Rõ ràng Đại Tráng có thể để chó sát thủ ra tay trong âm thầm, giết chết Hắc Lôi, không cần phải tự mình ra tay. Nhưng nó cảm thấy nó phải dựa vào chính mình, không thể cứ dựa vào đại ca được, nếu không thì làm sao có thể khiến cho mọi người nể phục được cơ chứ? Tên Hắc Lôi này, khi nó vừa tới đã bắt nạt nó, cứ suốt ngày tìm nó kiếm chuyện, hôm nay ta sẽ phế ngươi luôn. Dáng vẻ khát máu của nó dọa cho bốn con tang thi còn lại một trận. Nghĩ đến bình thường Đại Tráng thường thấp giọng sống không tranh giành vậy mà cũng có thể ác đến mức ấn Hắc Lôi xuống đất mà đánh. Hắc Lôi phun ra một ngụm máu, yếu ớt nói:
“Ngươi đừng đánh nữa, ta nhận ngươi làm đại ca.”
Đại Tráng cười lạnh. Ngươi chỉ là con gà thôi, ta phải giết ngươi cho những con tang thi khác xem.
“Đi chết đi.”
Đại Tráng giơ nắm đấm, bồi cho Hắc Lôi một cú cuối. Đại Tráng không chỉ có trứng sắt, mà nắm đấm của nó cũng không yếu. Hắc Lôi chết tại chỗ. Đại Tráng vẫn còn tức giận, nó bẻ gãy eo của Hắc Lôi, sau đó quay ra nhìn mấy con tang thi còn lại đang run lẩy bẩy. Đại Tráng hung dữ thật đấy. Đại Tráng bật người dậy, thở dốc, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn một vòng 4 con tang thi còn lại, sau đó nó đột nhiên nở một nụ cười tà ác.
“Hắc Lôi- cái tên muốn đoạt vị đã chết rồi. Sau này...”
Một con tang thi nói:
"Sau này Đại Tráng ngươi chính là đại ca của chúng ta, chúng ta sẽ gọi là Đại Tráng hội.”
Đại Tráng lắc lắc đầu:
“Không, mọi người đều là anh em với nhau cả, làm gì có cái gì gọi là đại ca với đàn em, chúng ta có thịt cùng nhau ăn. Sau này chúng ta sẽ gọi là liên minh anh em đi.”
Nó chơi chiêu này đỉnh nha, lời nói ra nghe thật sự rất bùi tai. Mấy tên tang thi vừa nghe đã cảm thấy anh Đại Tráng thật sự là một người có tầm nhìn rộng rãi, chúng ta đều là anh em. Đại Tráng nói:
“Ta sẽ đi tìm một bộ quần áo sạch sẽ để thay đã, các ngươi ở đây đợi ta một chút.”
“Vâng ạ, anh Đại Tráng.”
Đại Tráng hài lòng nhìn một cái, nó tìm đến chỗ Trần Lạc- người vẫn chưa bỏ đi mà đang đứng ở một nơi không xa gần đó. Vừa thấy Trần Lạc, Đại Tráng liền thay đổi thành bộ dạng cúi mày thuận mắt. Trần Lạc liếc nó một cái:
“Ta đã xử lý Băng Lâm rồi, sắp tới ta sẽ cố gắng hết sức vun đắp cho ngươi, giúp ngươi nâng cao thực lực lên. Ngươi cứ tiếp tục những hành động của Băng Lâm, tiếp tục thu thập những tang thi có trí tuệ cao, có thiên phú tốt thu nhận hết về làm đàn em. Nếu như gặp bất cứ khó khăn gì thì cứ nói cho ta biết.”
Đại Tráng ừm ừm ừm ừm.
“Chuyện này.”
Đại Tráng cười ngốc nghếch. Đại ca đã nhận lời cho hắn một viên tinh thể cấp 8. Trần Lạc lấy ra, viên tinh thể này vẫn còn ¼ số năng lượng, là hệ nhục thể, đúng lúc cũng hợp với hệ nhục thể của Đại Tráng. Mặc dù viên tinh thể này không thể giúp cho Đại Tráng có thể tăng lên cấp 7 ngay, nhưng nó cũng sẽ giúp cho tốc độ lên cấp của Đại Tráng tăng lên rất nhiều. Bây giờ Đại Tráng đã lên làm đại ca, vậy nên khống chế được Đại Tráng đồng nghĩa với việc khống chế được những tang thi khác. Còn việc khống chế này thì Trần Lạc sẽ nghĩ cách để có thể thật sự khống chế được. Đại Tráng cảm động đến mức nước mắt cũng muốn chảy ra ngoài:
"Đại ca, ngươi đối xử với ta tốt thật đấy.”
Trần Lạc động viên nó:
“Cứ yên tâm làm việc cho tốt, sau này nếu có chỗ tốt thì sẽ không thiếu phần ngươi đâu. Ừm, quay về đi. Đúng rồi, sau này gặp người của ta thì đừng có động thủ.”
Đại Tráng khó xử đáp:
“Ta cũng không thể phân biệt rõ được đâu mới là người của đại ca mà.”
Trần Lạc nói:
“Sau này ta sắp xếp xong chuyện này rồi ta sẽ nói cho ngươi nghe phải phân biệt như thế nào.”
Đại Tráng cười hi hi nhìn viên tinh thể trong tay. Đại ca đối xử với nó tốt thật đấy. Chẳng nhẽ là do bị diễn xuất của nó lừa rồi hay sao? Trần Lạc quay về căn cứ, các thành viên đang xử lý thi thể của tang thi. Trần Lạc không hề coi trọng mấy viên tinh thể của tang thi, số đó cũng chỉ đủ chống đỡ được cho sức sử dụng của căn cứ vài ngày mà thôi. Đây cũng coi như là tích lũy được một số kinh nghiệm chiến đấu với tang thi đi. Trần Lạc tìm thấy Từ Thanh. Từ Thanh đang ngồi trên một tảng đá lớn, hút thuốc, giải tỏa một chút cảm giác mệt mỏi khi chiến đấu ban nãy. Bên cạnh hắn còn có hơn chục người đang vây quanh Từ Thanh.
Thực lực của Từ Thanh nhất định có thể nhận được sự trọng dụng. Là người thì đều có những tâm tư cá nhân riêng, kể cả chỉ là trong một căn cứ thì cũng phải kết giao với một số người bạn tốt. Từ Thanh nhìn thấy Trần Lạc thì đứng nên hơi câu nệ. Trong lòng hắn cũng biết rằng mặc dù thực lực của bản thân cũng được tính là không tồi, nhưng mà ở trước mặt Trần Lạc thì cũng chỉ là chuyện chỉ cần thuận tay là có thể giết chết. Trần Lạc ôn hòa cười nói:
“Ngươi biểu hiện tốt lắm, trận chiến này đã thể hiện được bản thân ngươi một cách rất rõ ràng, số địch .à ngươi giết cũng là nhiều nhất.”