. Sau này nhất định cô ta sẽ rất mạnh, thế nhưng tại sao hắn lại chưa từng nghe tên qua cơ chứ? Hải Cơ lại nói:
“Nhất định không được đến, ngươi chắc chắn không phải đối thủ của cô ta đâu. Tình nghĩa của ngươi, chị đây nhận rồi.”
Trần Lạc nói:
“Nói nhăng nói cuội cái gì đấy, ngươi là chị của ta, tất nhiên là ta phải tới rồi. Đừng nói nhảm nữa, kể kỹ càng lại mọi chuyện cho ta nghe xem nào. Cứ nói đi, rồi ta tự có cách giải quyết.”
Đánh thắng đối phương ư? Trước giờ Trần Lạc chưa từng nghĩ tới. Tại sao hắn phải đánh thắng đối phương nhỉ? Chỉ cần dùng một cái năng lực hành tẩu hư không là có thể giải quyết được vấn đề. Ta chính là quân vương hư không đó, chính là có tài sử dụng hành tẩu hư không rất đỉnh, ai mà thèm đánh chính diện với ngươi cơ chứ? Câu nói của Trần Lạc làm cho Hải Cơ cảm thấy cực kì cảm động:
“Vậy nhất định phải giết chết con hải cẩu đó. Mũi của nó rất thính, nếu không thì kể cả chúng ta có chạy cũng sẽ bị nó phát hiện ra.”
Trần Lạc âm thầm ghi nhớ, một con hải cẩu cấp 7 à. Ầy, hóa ra à như vậy. Nói Hải Cơ đừng giết mấy sinh vật cấp 7, thật không ngờ vấn đề lại xuất hiện ở đây. Con hải cẩu cấp 7 đó bây giờ đã quay về tìm người bảo kê rồi. Chị à, đến chuyện diệt cỏ tận gốc mà ngươi cũng không biết nữa. Nếu làm như thế ngay từ đầu thì làm gì có chuyện phiền phức như thế này sảy ra đâu cơ chứ? Con cá heo màu trắng nhìn Hải Cơ với vẻ hoài nghi rồi nói:
"Chị Ngưng Sương, nó đang liên lạc với con người.”
Sắc mặt Ngưng Sương bình tĩnh:
"Không sao cả.”
Trần Lạc coi như cũng hiểu biết cơ bản về tình hình bên phía Ngưng Sương, vậy thì cũng không cần thiết đưa Triệu Tử Ý đi theo nữa. Trần Lạc nói:
“Ngươi ở trên hòn đảo này đợi, ta cứu Hải Cơ xong sẽ tới đây đón người rồi cùng nhau về, ngươi đợi chút nhé.”
Triệu Tử Ý ồ một tiếng, đợi một chút à. Trần Lạc lấy ra một phần gà rán và coca cola. Hắn suy nghĩ một chút rồi lại cất trở về, sợ mùi gà rán sẽ thu hút những sinh vật dưới đại dương tới đây mất. Triệu Tử Ý trừng to hai mắt nhìn chằm chằm, định đưa cho ta rồi sau đó lại thu về, ngươi làm thế mà coi được à? Trần Lạc đi một vòng quanh hòn đảo nhỏ, xác nhận không có nguy hiểm gì cả, vậy giờ chỉ cần để cho Triệu Tử Ý trốn kỹ kỹ là được. Sau đó Trần Lạc lại tiếp tục lên đường cùng Hải quy vương. Nhưng mà Trần Lạc không hề đi thẳng về phía địa điểm, mà hắn vòng qua một hướng khác, sau đó đi đến điểm hẹn từ phía nam. Cái này có thể giúp cho Ngưng Sương không đoán được Trần Lạc đi từ hướng nào đến đây. Từ rất xa, Trần Lạc đã nhìn rõ Hải Cơ và Ngưng Sương đang ở trên hòn đảo nhỏ. Khi đến bến, Trần Lạc trực tiếp bay xuống, để cho Hải quy vương nhanh chóng rời đi. Trần Lạc cẩn thận đánh giá Ngưng Sương, sau đó hắn chậc chậc hai tiếng rồi nói:
“Đúng là giúp quốc gia tiết kiệm vải vóc nha.”
Ngưng Sương cũng nhìn rõ Trần Lạc, đồng tử của của cô ta co lại:
“Ngươi là Hải thần?”
Trần Lạc ngẩn người, sau đó đáp:
“Không, ta là hải vương.”
…
Ngưng Sương đã từng cùng con cá mập trắng tự xưng là Hải thần đấu một trận, nhưng mà chưa từng nhìn thấy hình dáng sau khi hóa thân thành người của nó. Hải Cơ nói đây là em trai của nó, Ngưng Sương chưa từng nghĩ rẳng em trai mà Hải Cơ nói lại chính là con người. Khi nhìn thấy một người tiến về đây, Ngưng Sương liền nghĩ rằng đó là một loại sinh vật nào đó hóa hình thành. Mà khả năng lớn nhất có thể sảy ra đó là hắn chính là do con cá mập lớn đó hóa thành, vậy nên cô mới hỏi như vậy. Hải vương? Đó là cái gì chứ? Trần Lạc đánh giá Ngưng Sương một lượt, mặc ít vải như vậy ư, thật không biết ngại gì hết cả. Hỏng hết cả thuần phong mỹ tục! Tròng mắt Trần Lạc khẽ chuyển, nếu như cô ta biết ngại thì xác suất thất bại lần này sẽ chuyển từ 5% xuống còn 1%. Trần Lạc lạnh mặt hỏi:
“Vì sao ngươi lại bắt chị của ta? Cô ấy đã làm điều gì sai ư?”
Ngưng Sương đứng thẳng người dậy, vì sao cô ta lại gọi Trần Lạc đến đây? Chính là vì cô ta muốn giết chết luôn cả Trần Lạc và Hải Cơ luôn một thể. Lấy sát ngăn sát, làm như vậy thì từ nay về sau trong đại dương này sẽ bớt đi 2 kẻ gây hại. Ngưng Sương lạnh mặt nói:
“Tên nó là Hải Cơ có đúng không, nó giết hại anh trai của hải cẩu một cách vô duyên vô cớ. Ta không cho phép nó lạm sát bừa bãi như vậy. Nếu như cứ để mặc như thế thì không biết còn có bao nhiêu người vô duyên vô cớ phải chịu độc thủ của nó nữa.”
Trần Lạc ngẩn người, đúng ra hắn tưởng rằng Ngưng Sương làm vậy là để báo thù cho hải báo. Thế mà không ngờ rằng con mẹ nó cô ta lại là một thánh mẫu. Khó tin thật đấy, vậy mà vẫn còn sự tồn tại của thánh mẫu trên đời này ư? Mấy sinh vật trong hải dương này bị sự ảnh hưởng bởi thịt, không phải là ai cũng nên trở thành dáng vẻ khát máu hay sao? Mẹ nó chứ, hắn ngàn lần không ngờ được rằng, sống hai đời, lần đầu tiên gặp được người như vậy. Kẻ tên Ngưng Sương này không bị ảnh hưởng hay sao?