Trần Lạc hừ một tiếng:
"Trong biển cả rộng lớn mênh mông này, cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn tôm, kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh, đây chính là quy luật sinh tồn. Chị của ta giết một số thức ăn thì sai hay sao?”
Trần Lạc chỉ vào con hải cẩu:
“Không phải là ngươi cũng ăn cá à? Vậy những con cá ngươi ăn thì tính như thế nào? Chị của ta tốt bụng tha cho ngươi một mạng, vậy mà ngươi lại không biết điều như vậy ư? Ồ, các ngươi chỉ cho phép các ngươi ăn thịt, nhưng không cho phép chị ta được ăn thịt ư? Các ngươi muốn làm loại chó tiêu chuẩn kép thì cứ nói thẳng ra đi, việc gì phải tự dát vàng lên mặt mình như thế.”
Hải cẩu ngẩn người, sau đó phẫn nộ nói:
"Ta không cần biết, ta phải báo thù cho anh trai ta.”
Ngưng Sương cũng ngẩn người, hắn nói nghe cũng có lý đó chứ. Trần Lạc lại chỉ vào Ngưng Sương:
“Còn ngươi thì sao? Ngươi không ăn gì cả hay sao?”
Trần Lạc muốn nói, ngươi không ăn gì cả ư? Trừ khi ngươi chứng minh cho ta xem, rằng ngươi không bao giờ đi vệ sinh. Nhưng mà dù sao thì cô ta cũng là cấp vương, hắn phải cho cô ta chút mặt mũi. Ngưng Sương nhỏ giọng nói:
"Ta ăn cỏ.”
Hai mắt Trần Lạc sáng rực lên, vậy thôi mà khí thế của cô ta đã yếu đi rồi? Vậy có phải là hắn có thể nói nói cho mọi chuyện qua luôn không? Trần Lạc nói với vẻ khinh thường:
“Hoa hoa cỏ cỏ chẳng nhẽ không có sinh mạng hay sao? Hoa cỏ cũng là sinh mạng nha!”
Ngưng Sương thế mà lại không có cách nào phản bác lại. Trần Lạc nhẹ giọng nói:
"Nếu như các ngươi đã nhận ra lỗi sai của mình, vậy thì hãy thả chị của ta ra đi.”
Ai mà biết được, Ngưng Sương suy nghĩ một lát rồi nói:
"Đúng ra ta định giết cả ngươi và chị của ngươi, nhưng mà ngươi nói cũng không sai, vậy thì ta sẽ chị giết chị ngươi thôi. Là ngươi nói đó, kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh. Bây giờ ta chính là kẻ mạnh. Nó yếu, thì sẽ phải chấp nhận số phận bị coi như làm thức ăn.”
Hải cẩu đứng ở một bên điên cuồng kêu gào sung sướng. Trần Lạc thầm mắng một tiếng.
“Nói không lại ta thì liền động thủ có đúng không, ngươi được lắm. Xem xem sau này ta có đánh chết ngươi hay không.”
Đột nhiên có một tiếng kêu thảm thiết truyền đến, là do Trần Lạc dùng cắt đứt không gian đối phó với hải báo. Con hải báo này mới chỉ là một con cấp 7. Mặc dù Trần Lạc không thể giết nó ngay lập tức, nhưng mà đây cũng chỉ là chuyện sảy ra trong vài giây mà thôi. Thần sắc Ngưng Sương lạnh đi, trên người cô ta tỏa ra hàn khí lạnh đến không thể so sánh được, trong đôi mắt cô ta phát ra hai luồng hàn quang lạnh lẽo. Nếu như không có sự chuẩn bị từ trước, chưa chắc Trần Lạc đã né được. Nhưng mà hắn đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, chẳng nhẽ lại còn có thể bị bắn trúng hay sao?
Trần Lạc dùng một cái hành tẩu hư không, lập tức đi đến bên cạnh Hải Cơ. Ngưng Sương ngẩn người, người đâu rồi? Nhờ có sự nhắc nhở của cá heo mà Ngưng Sương mới biết rằng Trần Lạc đã đi đến bên cạnh Hải Cơ. Ngưng Sương tỏ ra không thể nào tin được, hắn làm thế nào mà làm được như vậy? Dùng được tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy ư? Không thể nào!
Con hải cẩu kêu lên một tiếng thảm thiết, lúc này Ngưng Sương mới giật mình tỉnh lại. Trần Lạc cười khẩy một cái, hải cẩu nhỏ à, không phải khi nãy ngươi rất huênh hoang hay sao? Hải Cơ kích động nhìn Trần Lạc, nó không ngờ em trai thật sự quay lại cứu nó. Trần Lạc tóm lấy tay Hải Cơ, chuẩn bị dùng hành tẩu hư không cùng Hải Cơ. Nhưng hắn không lập tức di chuyển mà tầm mắt hắn lại chuyển sang hướng của Ngưng Sương. Xem ta làm kẻ trộm đây.
Ngưng Sương đang định tiến về phía Trần Lạc thì cô ta đột nhiên nhận ra tất cả vỏ sò và tảo biển trên người mình đã không cánh mà bay cả rồi. Tất cả đều biến mất hết rồi. Ngưng Sương cứng người lại. Trần Lạc quay đầu nhìn một cái, khí huyết trong người bỗng tăng vọt lên cao. Hắn không hề có ý gì khác, hắn chỉ muốn quay lại xác nhận thử xem liệu có thành công hay không mà thôi. Trần Lạc là một người đàn ông tốt, sau khi thấy thành công rồi thì cũng không nhìn nhiều hơn nữa mà lập tức dắt theo Hải Cơ dùng hành tâud hư không cùng nhau nhạy mất. Mấy cái xiềng xích của Ngưng Sương đối với Trần Lạc mà nói thì chẳng có tác dụng gì cả.
Sau khi Ngưng Sương phản ứng lại được thì liền hét lớn lên, cô ta ngồi xổm người xuống, ôm chặt lấy cơ thể mình. Trên mặt cô ta đỏ rực lên. May mà gần đây chỉ có một con cá heo cái, hải cẩu chết rồi, không còn ai nhìn thấy nữa cả. Nhưng mà để cho cô ta mang bộ dạng như này đuổi theo Trần Lạc ư? Khà khà, Trần Lạc nói, bậy thì ngươi tới đây đi.
Hành tẩu hư không của Trần Lạc không thể di chuyển xa mười vạn tám nghìn dặm trong chớp mắt được. Nếu như Ngưng Sương muốn đuổi theo vậy thì vẫn có khả năng đuổi kịp Trần Lạc. Trần Lạc không thể khống chế dùng hành tẩu hư không vô hạn lần được, nếu như hắn bị Ngưng Sương đuổi tới thì phiền phức lớn. Trên lục địa còn có nhiều chướng ngại vật có thể ngăn cản tầm nhìn, nhưng mà trên biển thì không có. Với tốc độ của Ngưng Sương, rất có khả năng cô ta có thể đuổi kịp Trần Lạc, đây chính là mối nguy hiểm lớn nhất.