Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 413: Chương 413 - Ngươi Đến Rồi

Trước đây Trần Lạc từng nghĩ hay là lấy hết quần áo của cô ta, xem cô ta còn có đuổi theo hay không. Quả nhiên cô ta có tính biết xấu hổ, trước khi có quần áo phù hợp để mặc thì cô ta sẽ không đuổi theo Trần Lạc đâu. Còn về quần áo của cô ta thì nó vẫn đang ở trong không gian của Trần Lạc nè. Trần Lạc thở dài một hơi, ầy, đúng là thông minh như ta nha. Trần Lạc tóm lấy eo Hải Cơ, để cho Hải Cơ kéo theo Trần Lạc. Trong đại dương, tốc độ cỉa Hải Cơ còn nhanh hơn cả Hải quy vương nữa. Hải Cơ vui vẻ nói:

“Thật sự là ngươi đến rồi, em trai.”

Trần Lạc a một tiếng, trơn thật đấy, giống hệt như cảm giác sờ vào một viên ngọc bị thấm nước vậy. Trần Lạc nói:

“Mau chạy đi, trước tiên đến chỗ ta lánh nạn một thời gian đã, nhớ mang theo cả thể xác cũ theo.”

Khi ở trên lục địa, thực lực của Hải Cơ sẽ không ngừng yếu đi, kể cả tốc độ phục hồi cũng không nhanh như khi ở trong đại dương. Nhưng mà cái mạng nhỏ cần giữ nha. Hải Cơ không nói hai lời mà nhận lời liền. Tất cả mọi thứ nó đều nghe Trần Lạc hết. Còn Hải quy vương thì Trần Lạc không quan tâm nữa. Trước đó hắn đã nói với nó rằng sẽ tự về căn cứ rồi. Vì những con rùa con của nó, nó nhất định sẽ quay về. Khi về đến bến, Trần Lạc bà Hải Cơ nhanh chóng chạy thẳng về hướng căn cứ. Nhỡ đâu mà bị Ngưng Sương bắt được thì không phải là trò đùa nữa rồi. Trần Lạc sờ sờ đầu, hắn cứ có cảm giác hắn đã quên mất gì đó. Khi sắp về đến căn cứ Trần Lạc mới nhớ ra, mẹ nó chứ, hắn quên mang điện thoại rồi. Triệu Tử Ý cô đơn một mình ngồi trên đảo, trong miệng cô thầm lẩm nhẩm:

“1 2 3 4 5 6 7, tại sao thủ lĩnh vẫn chưa quay lại vậy nha. Không phải nói bảo ta đợi một chút hay sao? Chẳng nhẽ là đợi một tỉ chút à?”

Đến tận khi trời tối, Trần Lạc cũng vẫn chưa quay lại. Lúc này Triệu Tử Ý trở nên hoảng hốt thật sự, không nhẽ hắn đem ta đi vứt ở đây, không cần ta nữa ư? Nhưng mà lí do vì sao cơ chứ? Là do ta ăn nhiều quá hay sao? Hu hu hu, vậy từ nay về sau ta ăn ít đi một chút có được không? Hay là do hôm tết đó ta ăn sủi cảo không chấm xì dầu? Tới tận khi trời sáng, Trần Lạc vẫn chưa tới. Triệu Tử Ý oa một tiếng rồi khóc ầm lên.

Trần Lạc gần quay trở về đến căn cứ, lúc này hắn mới nhớ ra bản thân quên đem Triệu Tử Ý về. Tìm thì nhất định là hắn phải quay lại tìm rồi, nhưng mà trên biển Trần Lạc không phân rõ được phương hướng, nhỡ đâu Hải quy vương đã đem người về rồi thì sao? Được rồi, Hải quy vương chạy chậm, thế nên quay về cũng chỉ có một mình rùa quay về thôi. Hải quy vương bày tỏ bản thân gấp gáp muốn về trông coi con. Trần Lạc đỡ trán, đều là do lỗi của ta, lại quay trở lại một chuyến vậy.

Lúc này trời đã gần sáng rồi. Hải quy vương phải đi qua đi lại, phải bơi rất lâu, rất mệt, có chút bất mãn. Đây cũng chẳng phải là đi cứu Hải Cơ, nó cũng chẳng muốn phải đi cứu một người bình thường chút nào. Vẫn là nhờ Hải Cơ mở lời, Hải quy vương mới hấp tấp đưa Trần Lạc quay về. Trần Lạc không ngờ, hắn vừa xuất phát không bao lâu thì nhận được tin tức của Triệu Tử Ý, cô ấy nói cô ấy đã đến bờ biển rồi.

Ngưng Sương tìm thấy quần áo đã là chuyện của nửa tiếng sau đó. Lúc này bóng dáng của Trần Lạc và Hải Cơ đã sớm mất tăm mất tích từ lâu. Ngưng Sương cảm thấy rất xấu hổ, chỉ hận không thể dùng một chưởng đánh chết Trần Lạc ngay tức khắc, nhưng cô ta lại vừa không muốn gặp lại Trần Lạc. Cô ta sợ Trần Lạc sẽ lại trộm mất quần áo của cô một lần nữa. Mất mặt một lần là quá đủ rồi, còn muốn mất mặt hai lần hay sao? Giờ muốn tìm hắn thì cũng không tìm được nha, chỉ có thể để sau này gặp lại rồi tính sổ sau mà thôi.

Cá heo trắng nhìn Ngưng Sương bơi khắp nơi trong đại dương, đại dương chính là nhà của cô ấy. Đột nhiên, Ngưng Sương nghe thấy một tiếng khóc rất to, cô ta tìm theo âm thanh liền thấy Triệu Tử Ý. Ngưng Sương nói:

“Cô ấy khóc rất đau lòng. Đi thôi, đi xem xem.”

Triệu Tử Ý ngồi trên đảo nhỏ, oa oa khóc lớn. Dù sao thì cô cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Cô vừa sợ vừa đói, mà lí do chủ yếu là do đói. Từ khi vào căn cứ, đã rất lâu rồi Triệu Tử Ý chưa bị đói. Lần này gần 1 ngày rồi cô chưa ăn gì cả, một cái thùng cơm như cô có thể không đói hay sao?

"Hu hu hu.”

Triệu Tử Ý chỉ biết khóc, đến tận khi Ngưng Sương tới gần cô mới chú ý tới Ngưng Sương. Triệu Tử Ý kinh ngạc nhìn vẻ đẹp và dáng người của Ngưng Sương. Cô lau nước mắt, cảnh giác nhìn về phía Ngưng Sương. Triệu Tử Ý bỗng nhiên tỉnh ngộ, cô gái xinh đẹp này và cá heo trắng, đây không phải là đối tượng mà thủ lĩnh muốn tiếp cận hay sao? Những gì mà Hải Cơ và Trần Lạc nói với nhau, một cái điện thoại hình người như cô có thể không biết hay sao? Bây giờ cô gái này xuất hiện, vậy chẳng nhẽ là thủ lĩnh đầu hàng rồi ư?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!