Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 414: Chương 414 - Biển Nhân Tạo

Nhưng mà ấn ký tinh thần mà cô để lại trên người thủ lĩnh vẫn chưa mất đi nha, nhờ thế Triệu Tử Ý liền biết rằng Trần Lạc chưa chết. Ngưng Sương hỏi với giọng dịu dàng:

“Em gái nhỏ, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Nghe thấy câu hỏi này, Triệu Tử Ý lại oa một tiếng mà khóc nấc lên:

"Ta bị người xấu đưa tới đây.”

Có vấn đề gì không? Không có vấn đề gì cả nha. Cá heo trắng dùng liên hệ tâm linh nói với Ngưng Sương:

"Trông cô gái nhỏ này có vẻ tốt đó, tâm địa rất lương thiện.”

Cá heo trắng không phải có năng lực giống như Mễ Phạn, mà là do có một số loài động vật trời sinh đã có năng lực phân biệt người xấu và người tốt với nhau. Trước khi mạt thế diễn ra, cá heo trắng đã có vài lần cứu được con người đuối nước. Mặc dù Triệu Tử Ý là cùng một giuộc với Trần Lạc? Nhưng cô có xấu không? Cô không hề xấu nha. Đến cả Mễ Phạn mà cô còn qua mắt được, đừng nói đến là một con cá heo trắng. Ngưng Sương cười hỏi:

“Có cần ta đưa ngươi về bờ biển hay không?”

Triệu Tử Ý kinh ngạc, sau đó cô vội vàng gật đầu như gà mổ thóc. Cứ như vậy, Triệu Tử Ý được Ngưng Sương đưa về bờ biển. Khi về đến bờ biển, với khoảng cách này, Triệu Tử Ý đã có thể dễ dàng liên lạc với Trần Lạc, thế là cô liền liên lạc với Trần Lạc. Ngưng Sươmg mỉm cười chào tạm biệt với Triệu Tử Ý, cô ta chỉ có thể làm đến bước này mà thôi. Sau khi Trần Lạc nhận được tin tức, hắn cũng không cần Hải quy vương đưa đi nữa mà tự mình chạy đến bên bờ biển. Trong lòng Trần Lạc thầm nghĩ, tên Ngưng Sương này đúng là một thánh mẫu, vậy mà có thể đưa Triệu Tử Ý về bờ biển. Triệu Tử Ý nhìn thấy Trần Lạc thì lại oa một tiếng rồi khóc lớn:

“Không phải là ngươi nói bảo ta đợi một lát rồi sẽ quay về dắt ta theo hay sao, vậy mà lại để một mình ta ở đó đợi cả ngày trời.”

Trần Lạc ngại ngùng, hắn định lừa gạt Triệu Tử Ý rằng bản thân đã đánh 300 hiệp với Ngưng Sương, sau đó cuối cùng đánh đến mức làm cho quần áo của cô ta cũng mất đi. Vì tiêu hao quá nhiều dị năng và vì đảm bảo an toàn cho cô ấy nên hắn mới đến đón cô muộn một chút. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể nói mấy lời đó ra khỏi miệng. Trần Lạc ngại ngùng nói:

“Đều là do lỗi của ta, ta xin lỗi ngươi.”

Triệu Tử Ý vẫn tiếp tục khóc, hắn có biết rằng suốt thời gian đó cô đã phải chịu uất ức đến thế nào, đã sợ hãi ra sao hay không? Cô cứ tưởng rằng bản thân bị Trần Lạc vứt bỏ ở đó rồi. Mới khóc một lát mà bụng Triệu Tử Ý lại kêu rồi. Thùng cơm là cô đói rồi. Trần Lạc cũng đói rồi. Hắn liền lấy ra tám món ăn, tất cả đều là các món sở trường, kèm theo cả coca cola, gà rán và vịt quay. Nước mắt của Triệu Tử Ý rất không có tiền đồ mà chuyển từ mắt trở thành rơi từ khóe miệng rơi ra.

“Hu hu hu, hi, hi hi hi hi.”

Cả bụng uất ức của Triệu Tử Ý lập tức tan thành mây khói, cô ấy nhìn một đống đồ ăn ngon bày trên mặt đất cười ngu ngơ. Trần Lạc rất nghi ngờ, có khi nào đứa trẻ này cố ý bán thảm không ta? Sau khi ăn một bữa no nê, do Triệu Tử Ý ăn quá no, không bò dậy được, Trần Lạc chỉ đành xách cô trở về. Hắn không tiện đi quá nhanh, nếu không thì Triệu Tử Ý sẽ nôn hết những gì vừa ăn được ra mất. Buổi chiều, Trần Lạc quay trở về ăn cứ. Thân xác của Hải Cơ được để trong một dòng sông bên cạnh căn cứ, có Hải quy vương trông nom giùm. Trần Lạc đang suy nghĩ có nên làm cho Hải Cơ một cái biển nhân tạo hay không. Chuyện vận chuyển nước biển đối với quân vương hư không của chúng ta mà nói là vấn đề đáng nhắc đến hay sao? Buổi tối, Trần Lạc phân phó cho Mã Ngọc lấy hết bản lĩnh của nhà ra đêt chiêu đãi Hải Cơ. Hải Cơ nói với vẻ uất hận:

"Ta nhất định phải đòi lại mặt mũi, ta phải giết chết tên Ngưng Sương kia.”

Bây giờ khoảng cách thực lực của hai bên cách quá xa. Phải 10 Hải Cơ thì may ra mới miễn cưỡng có thể làm đối thủ của Ngưng Sương. Trừ khi Hải Cơ cũng có thể tăng cấp lên cấp vương, còn lại thì đi chỉ có là đi tìm chết. Trần Lạc trầm tư suy nghĩ, nếu như có thể vậy thì hắn cũng muốn qua mắt Ngưng Sương một chút? Ngoài ra, vì sao khoảng thời gian này mà Ngưng Sương đã tăng được lên cấp vương rồi? Khẳng định là do cô ta đã ăn được thứ được gọi là thịt, nếu không mà chỉ dựa vào nỗ lực bản thân mà cô ta có thể tăng lên được cấp vương thì đó chính là nói dóc. Mễ La gắp cho Mễ Phạn một miếng thịt cá. Mễ Phạn nói với vẻ ghét bỏ:

“Ta muốn ăn đuôi cá cơ.”

Được rồi, ngươi muốn ăn cái gì thì ngươi ăn cái đó. Trong đầu Trần Lạc bỗng lóe ra một ý. Chẳng nhẽ là do ăn thịt ở các vị trí khác nhau ư? Mặc dù phao câu gà và thịt đùi gà đều là thịt gà, nhưng mà cảm giác ăn vào làm sao có thể giống nhau cho được? Vậy là chất lượng thịt cũng khác nhau ư? Giống như việc chất lượng của tinh thể giữa các cấp khác nhau vậy. Chính vì điều này mới tạo ra sự khác nhau giữa các cấp bậc của các sinh vật trong đại dương ư?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!