Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 415: Chương 415 - Dị Năng Thời Gian

Hoặc là còn cả nguyên nhân thiên phú của mỗi con khác nhau nữa? Nếu như cho Hải Cơ một miếng thịt tốt, chưa chắc nó đã thua kém gì Ngưng Sương. Trần Lạc sờ sờ cằm, trước mắt con đường lấy được tinh thể cao cấp lớn nhất là hắn dựa vào Hải Cơ, nhưng bây giờ con đường này coi như đã đứt mất rồi. Nếu như để cho Hải Cơ gặp lại Ngưng Sương một lần nữa thì sợ rằng bản thân hắn sẽ chẳng còn cơ hội mà giải cứu nó nữa đâu. Mà kể cả không gặp Hải Cơ, nếu gặp những sinh vật mạnh khác trong đại dương thì độ nguy hiểm cũng rất lớn. Chuyện này sảy ra làm cho Trần Lạc nhận ra rằng bản thân không phải hoàn toàn là kẻ vô địch.

Ăn xong cơm, Trần Lạc lập tức quyết định cũng đã đến lúc đi tìm Khương Sơ Tuyết rồi. Cô ấy có dị năng thời gian, nắm giữ sự ngưng đọng thời gian. Thứ nhất là nếu như hắn phối hợp với ngưng đọng thời gian thì tính an toàn sẽ được tăng lên rất nhiều. Thứ hai là do dị năng thời gian của Trần Lạc đang rơi vào giai đoạn đình trệ, hắn làm thế nào cũng không nắm được ngưng đọng thời gian. Mặc dù Khương Sơ Tuyết không có cách nào có thể trực tiếp dạy cho Trần Lạc, nhưng mà cô ấy ở bên cạnh Trần Lạc xem hắn thì kiểu gì cũng sẽ có thể cho hắn một chút gợi ý dẫn dắt.

Trần Lạc không hề biết vị trí cụ thể của Khương Sơ Tuyết, nhưng hắn biết vị trí đại khái nơi cô đang ở, là ở H thành. Trước khi mạt thế sảy ra, Trần Lạc không hề đi tìm Khương Sơ Tuyết, bởi vì hai người không hề quen biết, lại cách nhau trời nam đất bắc. Nếu lúc đó hắn đi tìm Khương Sơ Tuyết, là do Trần Lạc điên rồi hay Khương Sơ Tuyết điên rồi thì cô mới chịu đi theo Trần Lạc? Đầu kì tận thế, Trần Lạc cũng chẳng có năng lực đủ để đi một quãng đường xa như vậy, quá nguy hiểm. Nhưng bây giờ, trên lục địa này, ta chính là vô địch.

Buổi tối ở bên trong phòng, Mễ Lạp kinh ngạc nói:

"Đi H thành ư? Hơn 3000 dặm, tận thành thị ở biên cảnh đó, ngươi đi xa như vậy để làm gì?”

Trần Lạc nói:

“Trong lúc vô tình ta nghe một người nói ở đó có một dị năng giả hệ thời gian. Là con gái, nắm giữ được ngưng đọng thời gian, đó là một nhân tài. Ta đến đó để xác nhận một chút. Nếu như là thật thì ta muốn đem cô ấy về căn cứ. Xa thì cũng không xa lắm đâu, ta mà dùng toàn lực chạy thì khoảng vài tiếng là tới rồi.”

Đến vùng duyên hải, Trần Lạc còn chẳng cần tốn đến 1 tiếng đồng hồ cho 1000 dặm đường, vậy thì 3000 dặm có đáng là bao xa cơ chứ? Mễ Lạp càng kinh ngạc nói:

“Ngưng đọng thời gian ư? Thần kì như vậy sao? Vậy thì đúng thật là xứng đáng để anh đi một chuyến đó.”

Nếu như là một kẻ hay ghen tuông thì sợ rằng trọng điểm nghe được chính là con gái rồi. Trần Lạc cũng nhất định phải nói rõ từ trước, nếu không thì lại trở thành hắn đi ra ngoài một chuyến sau đó lại dẫn gái về. Mễ Lạp tán đồng nói:

“Anh, ngươi đi đi, cần mất khoảng bao lâu?”

Trần Lạc nói:

“Nếu như nhanh thì tốn khoảng 2 3 ngày, còn nếu như lâu thì khoảng nửa tháng.”

Thời gian đi đường không phải là vấn đề, nhưng mà hắn phải đợi cho đến khi Khương Sơ Tuyết chịu theo hắn trở về. Cái này cần Trần Lạc tốn thời gian. Nếu như thật sự không được thì hắn chỉ còn cách trói cô lôi về coi như công cụ mà thôi. Thực ra trong lòng Trần Lạc có chút ghét Khương Sơ Tuyết, đây cũng là lí do vì sao hắn không sớm tìm Khương Sơ Tuyết về đây. Đời trước, Khương Sơ Tuyết từng dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Trần Lạc, nói hắn là đồ khôn lỏi. Đồ khôn lỏi có ăn cơm nhà cô, có ăn thịt kho nhà cô không hả?

Trần Lạc ra ngoài cũng không hề có chuyện gì không yên tâm về căn cứ cả. Trong căn cứ có cẩu trưởng lão, lại còn có cả Hải Cơ trấn giữ ở đây, có là tang thi cấp 10 đến đây thì cũng phải quỳ xuống. Hải Cơ không hề yếu hơn Trần Lạc, vậy thì căn cứ có thể gặp nguy hiểm gì cơ chứ? Kể cả có tang thi cấp vương xuất hiện với xác suất cực kì nhỏ đi chăng nữa, thì Mễ Phạn cũng có thể dự đoán trước được.

Phải xa Trần Lạc tận mấy ngày, Mễ Lạp còn chưa bao giờ phải rời xa Trần Lạc lâu như vậy cả đâu. Hai người quấn quýt ôn tồn với nhau một hồi. Sáng ngày hôm sau, Trần Lạc tạm biệt với Mễ Phạn, Pháp Vương và Hải Cơ. Mễ Phạn tỏ ra cực kì không nỡ:

“Mau mau quay về nhé.”

Pháp Vương thì tỏ ra rất vui vẻ, chỉ là rời đi có vài hôm mà thôi. Nó sẽ nhân vài hôm mà chủ nhân không có nhà, không có sự ngăn cản của chủ nhân, nó phải tích một đống điểm tích lũy mới được. Trần Lạc lên đường rồi. Nếu như cứ dùng toàn lực chạy không ngừng nghỉ thì tốc độ của Trần Lạc có thể đạt đến con số 1500 dặm một giờ, nhưng mà hắn kiên trì không quá 1 tiếng đồng hồ. Với tốc độ này, kể cả có kẻ nào muốn tìm Trần Lạc gây phiền phức thì còn chẳng kịp nhìn hình bóng hắn ấy chứ đừng nói gây chuyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!