Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 416: Chương 416 - Quen Thuộc

Khi gặp phải đoạn đường có trướng ngại khó để đi qua, Trần Lạc liền trực tiếp dùng hành tẩu hư không. Trước khi xuất phát, Trần Lạc đã nghiên cứu qua tuyến đường cần đi, đời trước hắn đi khắp các nơi trên đất nước vậy nên cũng coi như là quen thuộc. Tại sao hắn lại đi khắp nơi trên đất nước? Đó là do lúc đó hắn đói đến hoảng, phải đi khắp nơi xem nơi đâu còn đồ để ăn. Khi lên đến cấp vương, chỉ cần dùng hành tẩu hư không là hắn có thể đi khắp các nơi, khắp các thành phố trên cả nước rồi.

Tốn khoảng hơn 5 tiếng, Trần Lạc đã đến được H thành, đi qua được khoảng cách 3000 dặm. Trên người Trần Lạc kín đầy bụi bặm, nhìn trông rất nhếch nhác, hít thở nặng nề. Trần Lạc chỉ biết Khương Sơ Tuyết đang ở thành phố này, sau này sẽ đi tới chỗ của Mễ Linh. Còn liệu cô ấy có thật sự ở đây hay không, Trần Lạc cũng không chắc chắn, hắn cũng không biết trí cụ thể của cô ấy ở đâu. Những điều này thì hắn cần nghe ngóng một chút. Nếu như Khương Sơ Tuyết tương đối nổi tiếng thì hắn có thể nghe ngóng được tin tức của cô ấy một cách khá dễ dàng.

Thành phố H nói nhỏ không nhỏ, mà nói lớn thì cỹng không lớn lâm. Nếu như Trần Lạc cố gắng muốn tìm một người thì chỉ cần cô ấy có ở đây, nhất định hắn có thể tìm ra. Trước tiên hắn phải tìm kẻ sinh tồn để hỏi thăm nghe ngóng tình hình một chút. Không lâu sau, Trần Lạc gặp được một tiểu đội sinh tồn giả đang đi làm nhiệm vụ bên ngoài. Trần Lạc lấy ra một bao thuốc rồi đi tới gần. Thuốc lá, có thể coi nó như là quà gặp mặt của phần lớn đàn ông với đàn ông. Trần Lạc đang chuẩn bị phát cho mỗi người một điếu thì liền bị đối phương cướp mất cả bao. Trần Lạc cũng không bất ngờ, hắn cười nói:

“Các vị đại ca có ai biết một người tên là Khương Sơ Tuyết không?”

Nếu như không ai biết cả thì đừng trách vì sao ta không khách khí mà cho mỗi người ăn một chưởng nhé. Ai mà biết được mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi hơn cả những gì mà Trần Lạc tưởng tượng. Tiểu đội này chính là thành viên của căn cứ Khương Sơ Tuyết. Tên cầm đầu đám người- Trương Thiếu Kiệt- đánh giá Trần Lạc một chút rồi cười đểu:

“Lại là một tên muốn chui gầm chạn đến đây ư?”

Trần Lạc ngẩn người, ngươi từ đâu mà nhìn ra được điều đó vậy? Nhưng mà hình như hắn thật sự biết gì đó về Khương Sơ Tuyết thì phải. Trần Lạc phối hợp đáp theo:

“Hê hê, mấy người anh em biết ư?”

Trương Thiếu Kiệt nói với vẻ khinh thường:

"Đó chính là con gái của đại ca chúng ta, chúng ta có thể không biết hay sao?”

Người ở bên cạnh nói:

“Anh Kiệt, lục soát trên người hắn xem sao, nói không chừng vẫn còn đồ đó.”

Hai mắt Trương Thiếu Kiệt sáng lên:

“Người anh em, tự giác chút đi nào. Đại ca của chúng ta là cường giả cấp 6 đó. Để yên cho chúng ta lục soát xem còn gì không thì chúng ta cũng sẽ không làm khó ngươi đâu.”

Trương Thiếu Kiệt nói xong liền muốn lục soát trên người Trần Lạc. Trần Lạc đang định đánh một chưởng đập chết Trương Thiếu Kiệt thì hắn bỗng nhiên nhớ rằng đây là người bên phía của Khương Sơ Tuyết, vẫn là không nên tạo ra xung đột thì tốt hơn. Trần Lạc nghe ra được một tin tức, đó là Khương Sơ Tuyết lăn lộn cũng không tồi, cô ấy có một người bố là cường giả cấp 6, người muốn chui gầm chạn nhà cô ấy rất nhiều. Đừng cảm thấy cấp 6 là thấp, đây là cấp bậc của lão đại một phương rồi. Trần Lạc phối hợp nói theo:

"Anh Kiệt, đừng vậy mà.”

Trương Thiếu Kiệt chỉ đơn giản lục soát qua loa một chút, hắn sờ sờ túi áo, cũng không làm khó gì Trần Lạc cả. Trần Lạc nói:

"Anh Kiệt, ta muốn gia nhập vào căn cứ của các ngươi.”

Hắn muốn trước tiên cứ trà trộn vào điều tra một chút đã. Trương Thiếu Kiệt cười ha ha:

“Căn cứ của chúng ta không thu nhận phế vật đâu, ngươi có năng lực gì? Cấp 4 bình thường chúng ta cũng không thèm nhận đâu.”

Loại phế vật như cấp 3 cơ bản đều chết cả rồi, mà kể cả còn thì cũng chẳng ai cần cả. Trần Lạc suy nghĩ một chút rồi nói:

"Ta là cấp 5 hệ nhục thể.”

Trần Lạc có thể chất của cấp 10, ai mà nghi ngờ hắn không phải là hệ nhục thể cơ chứ. Trương Thiếu Kiệt nghe vậy thì ngẩn ra, cấp 5 tính là tinh anh rồi đó. Trương Thiếu Kiệt híp mắt lại nói:

"Để ta thử xem sao.”

Trương Thiếu Kiệt đánh một quyền thật mạnh vào thẳng đầu của Trần Lạc. Trong lòng Trần Lạc cười thầm, đúng là chỉ như một nắm đấm nhỏ đập vào đầu ta mà thôi. Trần Lạc không hề động đậy chút nào. Trương Thiếu Kiệt lập tức xác nhận được Trần Lạc đúng là cấp 5, hắn liền ôm quyền nói:

“Thất lễ rồi. Trương Thiếu Kiệt lập tức lấy ra bao thuốc mà hắn vừa nhét vào trong túi trả lại cho Trần Lạc.

“Người anh em, đã đắc tội rồi.”

Trần Lạc cười cười nói:

“Ta có thể gia nhập căn cứ của ngươi không, ngưỡng mộ đã lâu. Trương Thiếu Kiệt gật đầu:

"Tất nhiên rồi, nhân tài giống như người anh em đây thì ai mà không cần cơ chứ?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!