Rau muối quốc có hơn chục căn cứ ở vùng biên giới, sau khi biết tin Kim Haoyu tăng lên cấp 7, tất cả đã lựa chọn liên thủ lại, định đánh cướp một trận lớn ở thành phố H. Có một căn cứ lớn ở sát biên giới nhất trốn không kịp, bị bao vậy lại, chỉ có một số ít người có thể trốn thoát. Kim Haoyu hừ lạnh một tiếng tỏ ra khinh thường:
“Còn chẳng chịu nổi một kích của ta. Ta phải hủy diệt thành phố H, báo thù cho anh em của ta. Đầu tiên phải tìm được Khương Thiên Thành, ta phải đứng trước mặt Khương Thiên Thành giết chết con gái hắn ta, ha ha ha.”
Hành động của rau muối quốc vẫn bị người của thành phố H phát hiện ra, dù sao thì họ cũng có cảnh giác. Vài căn cứ ở gần nhau lập tức lựa chọn cùng nhau liên thủ lại, cùng chống lại quân địch, đồng thời thông báo thông tin cho những căn cứ khác. Bình thường kể cả có tranh đấu thì cũng là đấu tranh nội bộ. Nhưng khi có kẻ địch đánh đến thì không cần phân biệt có ân oán hay không, tất cả bọn họ đều lập tức liên thủ lại. Khương Thiên Thành hừ lạnh một tiếng:
“Tất cả là do tên khốn Kim Haoyu kia gây ra cả. Giao hắn ta cho ta xử lý.”
Một người đàn ông trung niên cau mày nói:
“Anh Khương, ta nghe có người nói, thực lực của tên Kim Haoyu đó đã tăng lên rất nhiều, không hề giống với lần trước chút nào cả, xem ra là có chuẩn bị mà tới đó. Nếu không thì lần trước bọn hắn đã bị chúng ta giết tới mức sợ vỡ gan rồi, làm gì mà có gan quay lại nữa cơ chứ?”
Khương Thiên Thành xua xua tay:
“Không cần quan tâm như thế nào, một tấc sông núi là một tấc máu thịt, chúng ta quyết không nhượng bộ. Dùng người đẩy, đẩy chết bọn chúng. Để ta đánh trận tiên phong cho.”
Tất cả mọi người im lặng gật đầu một cách nặng nề, nếu không thì còn có thể như thế nào nữa? Cuộc nói chuyện của bọn họ bị Trần Lạc nghe không sót một chữ. Cấp 7 ư? Có là cấp 7 thì Khương Sơ Tuyết cũng có thể dùng ngưng đọng thời gian được, nhưng mà chỉ sợ bọn hắn không thể giết nổi cái tên Kim Haoyu kia trong khoảng thời gian bị ngưng đọng đâu. Chẳng nhẽ đời trước Khương Thiên Thành đã chết như thế này hay sao? Ta có cần thiết nhân lúc Khương Thiên Thành gặp nguy hiểm thì nhảy ra cứu hắn ta hay không? Nhưng như vậy không phải là ta có thể đem Khương Sơ Tuyết đi dễ như trở bàn tay hay sao? Trần Lạc đột nhiên tự tát cho bản thân một cái, đánh đến mức một bên má của hắn đỏ lên. Trần Lạc lẩm bẩm:
“Trần Lạc ta mặc dù khốn nạn, nhưng mà chuyện thị phi ngay trước mặt như vậy rồi, ta không thể hành xử như thế được.”
Rõ ràng có năng lực, vậy mà hà cớ gì phải để người của mình đổ máu cơ chứ? Đứng trước chuyện như vậy à ngươi còn tính kế ư Trần Lạc? Trong mắt Trần Lạc lộ ra hàn ý, trận này ta sẽ tiếp thay các ngươi.
…
"Trước tiên cứ để Tiểu Tuyết định thân hắn lại, tất cả hệ hắc ám đều giải phóng trạng thái tiêu cực ra, sau đó tất cả mọi người cùng nhau tiêu diệt Kim Haoyu.”
Khương Thiên Thành tụ họp tất cả các vị đại ca của những căn cứ khác đến sảnh chính, cùng nhau thương lượng đối sách, trên mặt hắn còn mang theo nụ cười tự tin. Những người khác cũng gật đầu phối hợp.
"Cấp 7 còn chưa đến mức phải khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng đâu. Một người cấp 7 mà lại muốn hủy diệt thành phố H của ta ư? Đúng là đủ ngông cuồng đấy.”
Thực tế, một người cấp 7 mà đánh solo thì chẳng có ai là đối thủ của hắn cả. Nhưng còn đánh tập thể thì thật sự cũng không cần rén đến thế, một đám người đẩy cũng có thể đẩy chết hắn ta rồi. Nhất là khi có dị năng giả nắm giữ được năng lực ngưng đọng thời gian thần kì như Khương Sơ Tuyết. Trong mắt Khương Thiên Thành vẫn có ấn hiện một sự do dự khó thấy. Sau khi kết thúc một trận chiến lớn, không biết liệu có bao nhiêu người phải chết. Đám người ở rau muối quốc không có đồ để ăn, thế nên nhất định bọn chúng sẽ liều chết một phen. Có người tiến vào báo cáo:
“Kim Haoyu đã đang tiến vào khoảng cách cách đây 5 dặm rồi.”
Khương Thiên Thành gật gật đầu:
“Chúng ta xuất thành ứng chiến thôi.”
Đúng vào lúc này, có một thanh niên trong sảnh lớn đột nhiên cười tươi lên, trên mặt hắn có vẻ cực kì điên rồ. Cơ thể của hắn ta bắt đầu không ngừng phồng lên.
"Vì vinh dự của rau muối quốc, tự phát nổ tử vong.”
Một tiếng “bùm” vang lên, máu thịt của hắn ta văng lên gần như tất cả mọi nơi ở trong đại sảnh. Trước đây, những người cấp cao của H quốc đều ở trong này bàn bạc đối sách. Mọi việc sảy ra cực kì bất ngờ, có thể nói là bị cho vào nồi nấu một lượt rồi. Trong đại sảng vang lên từng hồi từng hồi tiếng cảnh báo. Có một lão đại tỏ ra không thể tin nổi mà nói:
"Phương Kì là phản đồ ư? Mẹ nó chứ, ta không tin, hắn đã đi theo ta hơn nửa năm rồi.”
Khương Thiên Thành chỉ cảm thấy cực kì tức ngực, dị năng lưu chuyển không thông. Hắn ta cấp 6 mà còn cảm thấy như vậy, thì những người cấp 5 khác càng khỏi phải nhắc đến nữa. Mặc dù không ảnh hưởng tới tính mạng nhưng mà trong thời gian ngắn sức chiến đấu sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ. Phương Kì dùng cách hy sinh tính mạng của mình để làm thành một chiêu thật ác. Hắn là hệ độc cấp 5, một chiêu này của hắn có uy lực có thể sánh ngang với cấp 6. Ai cũng không thể ngờ được sẽ xuất hiện một tên phản đồ như vậy.