Trần Lạc ở bên ngoài, hắn không đủ tư cách đi vào đại sảnh, thế nên hắn không thể kịp thời phát hiện được, có muốn ngăn cản hắn cũng chẳng thể ngăn cản nổi. Sắc mặt mọi người trông cực kì khó coi, Kim Haoyu sẽ lập tức tới đây bây giờ, vậy mà ngay lúc này lại sảy ra chuyện như thế. Khương Sơ Tuyết vội vã chạy vào. Khi nãy cô vừa mới ra ngoài đi vệ sinh một chút. Nếu như cô ở đây thì đã có thể ngăn cản không cho đối phương sử dụng cách dùng độc tự phát nổ rồi. Có người sắc mặt tái xanh nói:
“Làm thế nào bây giờ, chúng ta có cần tạm thời trốn tránh đi một lát hay không?”
Khương Thiên Thành chậm rãi lắc đầu:
“Không kịp nữa rồi, chúng ta chỉ có thể liều một phen thôi.”
Nếu như bây giờ bọn hắn lựa chọn trốn đi mà không tổ chức chống lại một cách chính diện thì số lượng người phải chết sẽ càng nhiều.
“Dừng lại, ngươi vào đó làm gì?”
Trần Lạc đang muốn tiến vào đại sảnh thì bị người bên ngoài cản lại. Trần Lạc nhẹ nhàng đẩy bọn hắn ra, tiến vào trong đại sảnh, hắn nói với giọng nhàn nhạt:
“Không sao, chỉ cần một mình ta là đủ rồi.”
Khương Sơ Tuyết nhìn Trần Lạc với ánh mắt tỏ vẻ không thể tin được. Cô chỉ cảm thấy Trần Lạc bị điên rồi.
"Chỉ dựa vào ngươi thôi ư?”
Trần Lạc gật đầu:
“Đúng, chỉ ta mà thôi.”
Cứ trốn tránh phía sau rồi xem người ta đánh sống đánh chết ư? Nếu như là đánh nội bộ thì không nói đến, nhưng mà đây là đấu với người ngoài. Hơn nữa Trần Lạc hoàn toàn có năng lực làm việc này. Kể cả có trốn tránh thì cũng có giới hạn của nó. Đến lúc hạ bài rồi thì hắn cũng chẳng trốn tránh qua loa làm gì. Khương Thiên Thành nhận ra Trần Lạc, Trần Lạc vừa mới gia nhập căn cứ, lại còn là cấp 5 nên hắn ta có ấn tượng. Khương Thiên Thành lắc đầu nói:
“Có nhiệt huyết là điều tốt, nhưng mà ngươi cũng không nên cưỡng ép bản thân làm gì. Đợi lát nữa ra đối phó với Kim Haoyu thì sẽ tính cả ngươi nữa.”
Khương Thiên Thành biết Trần Lạc là cấp 5 hệ nhục thể, đợi lát nữa lấy Trần Lạc ra làm tiên phong là được, dù sao thì Trần Lạc cũng dũng cảm như thế. Nhưng Trần Lạc lại cười nói:
"Các ngươi đóng cửa lớn lại rồi ở trong xem xem là được rồi.”
Tất cả mọi người đều cảm thấy Trần Lạc điên rồi, ngươi có biết rằng bây giờ bên ngoài có bao nhiêu người hay không? Ít nhất bây giờ ngoài đó cũng có hơn vạn người. Tên tiểu tử nhà ngươi định lấy 1 địch 1 vạn ư? Tỉnh lại đi, có cần ta đánh cho ngươi tỉnh hay không? Áp lực quá lớn nên bản thân ngươi xuất hiện ảo giác à?
Trần Lạc cũng không nói nhiều, hắn ra khỏi sảnh lớn, một mình đi về hướng bên ngoài của căn cứ. Khương Sơ Tuyết lắc lắc đầu, cô không ngăn cản được một người đã quyết tâm muốn chết đâu. Nếu như là lúc bình thường, chắc chắn những người khác sẽ cười nhạo hắn, nhưng bây giờ tất cả những thành phần có sức chiến đấu cốt lõi đều trúng độc rồi, chẳng còn ai còn cái tâm trạng này nữa. Hắn ta muốn chết thì cứ để cho hắn ta đi chết đi. Khương Thiên Thành nói:
“Đi thôi, đi lên tường thành xem sao. Đóng cửa lớn lại, kéo dài thêm một chút thời gian để chúng ta có thể tranh thủ hồi phục lại thêm một chút.”
Đúng ra Khương Thiên Thành không định đón địch ở trong căn cứ đâu. Căn cứ nhỏ, không thích hợp để đánh nhau, tường thành cũng không tốt như tường thành của Trần Lạc. Nhưng mà bây giờ hắn chỉ có thể làm như thế mà thôi. Tất cả mọi người đều đi lên tường thành, chỉ thấy một mình Trần Lạc cô độc đứng ở bên ngoài thành, trông như một thằng ngốc vậy. Trần Lạc nhắm hai mắt lại, đời trước hắn chỉ lăn lộn lung tung ở Thần Đô, không có tham dự vào trận chiến này, bây giờ có cơ hội như vậy thì hãy để cho hắn được góp một phần sức vào đây đi.
Chuyện lôi kéo Khương Sơ Tuyết về căn cứ bị Trần Lạc tạm thời ném qua một bên. Nếu như cô ấy can tâm tình nguyện đi theo hắn thì đó là điều tốt nhất, còn theo như kế hoạch trước đó của Trần Lạc thì vạn bất đắc dĩ mới kéo cô ấy về làm công cụ mà thôi. Người của rau muối quốc tới rồi, trên người bọn họ mặc quần áo rách nát. Đây là đội quân có sự liên thủ của hơn 10 căn cứ, có hơn 10 ngàn người.
Thời gian đầu, có căn cứ của rau muối quốc gan lớn đơn độc tiến vào thành phố H, sau đó bị đánh cho tan nát, từ đó không có ai dám đơn độc đi vào đây nữa. Có cùng một kẻ địch, bọn hắn cũng sẽ tự nhiên có thể liên thủ lại với nhau, bọn hắn đã nhiều lần tập hợp người tới đây gây chuyện. Sau khi bị đánh cho tơi bời hoa lá không biết bao nhiêu lần, bên đó tổn thất quá lớn, mà bên phía thành phố H cũng phải chịu thiệt hại không nhỏ. Cả hai bên đều có thể nói rằng huyết hải thâm thù. Khương Sơ Tuyết nói lớn một câu:
“Bây giờ ngươi quay trở lại vẫn còn kịp đó.”
Trần Lạc nhàn nhạt nói:
“Nếu một mình ta có thể xử hết bọn chúng thì ngươi xdi theo ta, thế nào?”
Khương Sơ Tuyết ngẩn người một lát, sau đó cô hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi cứ còn sống quay về được đi rồi nói tiếp.”