Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 424: Chương 424 - Hy Sinh

Đã chuẩn bị hy sinh một số người, thậm chí Khương Thiên Thành cũng có tâm lý rất có thể bản thân sẽ chết.

Kết quả, chúng ta đã tốn bao công sức giết mục tiêu, kẻ thù đáng gờm đó lại bị một người dùng một bàn tay nhẹ nhàng đánh chết?

Chúng ta tốn công tốn sức nghĩ cách để làm gì chứ?

Nếu một cú đánh có thể giết chết Kim HaoYu, khẳng định cũng có thể giết ta theo cách đó?

Không phải ngươi nói ngươi cấp 5 sao?

Lừa đảo mà.

Có vẻ như sau khi Trần Lạc này đến, những sự việc thần bí liên tiếp xảy ra.

Trần Lạc đã mở não của Kim HaoYu, tìm thấy một viên tinh thể từ trên chỗ hắn.

Trần Lạc vô cùng bất mãn, tại sao chỉ là tinh thể cấp 9?

Hệ tinh thần, còn có một phần ba năng lượng, trở về mang cho Mễ Phạn, nếu không thì đưa cho Triệu Tử Ý.

Nếu như người của Rau Muối quốc không bỏ chạy, Trần Lạc có thể giết hết bọn họ, chỉ là hắn sẽ có chút mệt mỏi.

Nhưng tất cả mọi người đều bỏ chạy, thậm chí còn có sự giúp đỡ của đám người Khương Thiên Thành, hơn một nghìn người đã trốn thoát.

Khi đến đã có tinh toán, chuẩn bị tàn sát thành phố H, mười nghìn người sẽ không thể quay về.

Mọi người đều cảnh giác nhìn Trần Lạc, đây thực sự là một kẻ sát nhân, thực lực lợi hại của hắn nằm ngoài tầm hiểu biết của bọn họ.

Đối thủ khiến bọn họ cảm thấy đáng gờm cũng đã bị giết chỉ bằng một cú đánh.

Có khả năng là dị năng giả cấp 8 cấp 9 cũng sẽ bị Trần Lạc dễ dàng đánh chết?

Nếu thực lực của Trần Lạc không quá dị thường, mấy đại lão của căn cứ hẳn đã muốn chiêu mộ hắn, nhưng trong lòng bọn họ có một bí mật, đây không phải là người mà bọn họ có thể động vào được.

Trương Thiếu Kiệt đứng bên tai Khương Thiên Thành nhỏ giọng nói:

“Hắn là vì đại tiểu thư mà đến, ta đoán chừng 90% hắn thích đại tiểu thư.”

Trần Lạc vừa đến đã hỏi Trương Thiếu Kiệt có biết Khương Sơ Tuyết hay không, Trương Thiếu Kiệt có thế không biết sao?

Cùng lúc đó, trên trán Trương Thiếu Kiệt toát ra mồ hôi lạnh, khi đó hắn cướp một bao thuốc lá của Trần Lạc, nhưng may là hắn không giết chết bản thân ngay tại chỗ, thực sự là tổ tiên gánh còng lưng.

Hai mắt Khương Thiên Thành sáng lên, ưa thích Tiểu Tuyết sao?

Đây đúng là chuyện hay.

Khương Thiên Thành vẫn luôn lo lắng, thực lực hắn tuy mạnh, nhưng nói không chừng có thể có một ngày chịu thất bại, nếu như Khương Sơ Tuyết bị bỏ lại một mình thì phải làm sao?

Bản thân cô là con gái, đang sống trong thời kỳ tận thế, cha mẹ nào có thể yên tâm?

Bây giờ, có Trần Lạc xuất hiện.

Khương Thiên Thành cẩn thận quan sát Trần Lạc, quả thực là một người tài năng, sức mạnh vô cùng lợi hại.

Còn có lòng yêu nước, khi đối mặt với rau muối, xuống tay dưt khoát.

Không có phương diện nào để chê.

Nếu thực sự thành hiện thực, bản thân chết rồi cũng cảm thấy yên tâm.

Trần Lạc đi ngang qua Khương Sơ Tuyết, hỏi:

“Nói thế nào nhỉ, đi theo ta?”

Khương Sơ Tuyết chỉ cảm thấy tim mình đập liên hồi, sắc mặt hơi ửng hồng, ấp a ấp úng không nói nên lời.

Cảnh tượng Trần Lạc vừa rồi lấy một địch vạn người thực sự rất đẹp trai phong độ.

Lúc này, Khương Thiên Thành mỉm cười kéo Trần Lạc:

“Không, người có đức có tài, Trần Lạc, ngươi đi theo ta.”

Khương Thiên Thành cảm thấy nhất thiết phải cùng Trần Lạc nói chuyện một chút.

Khương Thiên Thành kéo Trần Lạc vào phòng của hắn, cười nói một cách gọn gàng dứt khoát:

“Thực lực ngươi mạnh như vậy, đến căn cứ của ta chỉ vì Tiểu Tuyết phải không?”

Trần Lạc không thể phủ nhận điều này, cho nên hắn cũng không thể nói không phải?

Trần Lạc nhẹ gật đầu.

Sau khi được Trần Lạc xác nhận, Khương Thiên Thành cười nói:

“Thế này, trước tiên ngươi làm người đứng thứ hai trong căn cứ chúng ta, hoặc là đứng đầu cũng được, ta giúp ngươi mai mối, thế nào?”

Trần Lạc lắc đầu:

“Ta muốn mang cô ấy đi.”

Khương Thiên Thành có chút ngơ ngác, ta muốn ngươi ở rể, nhưng ngươi lại muốn để ta làm một người già cô đơn?

Chuyện này là không thể, ta không muốn trở thành một người già cô đơn.

Khương Thiên Thành nở một nụ cười lãnh đạm:

“Được, không sao, ở rể thì ngươi không cần sính lễ, ta có thể cho ngươi toàn bộ tài sản, nhưng nếu gả con gái ra ngoài, ngươi phải trả sính lễ.”

“Con gái của ta xuất thân từ một gia đình trí thức, lớn lên xinh đẹp, năng lực lại thần kỳ, ta cũng không đòi hỏi nhiều, tiền lúc này không có ý nghĩa gì, ngươi chỉ cần cho ta hai trăm con heo là được rồi.”

“Đem đến hai trăm con heo, ta liền đồng ý.”

Khương Thiên Thành cố ý muốn làm khó Trần Lạc, xua tan đi ý nghĩ này của Trần Lạc.

Hai trăm con heo, hừ, hai cái đầu còn chưa chắc đã có nổi.

Trần Lạc ngẩn người, sính lễ hai trăm con heo?

Trần Lạc bất mãn nói:

“Chuyện này là không có khả năng, lúc này không có heo sống, một con còn khó tìm được.”

Khương Thiên Thành vẻ mặt đầy đắc ý, nói:

“Nếu đã như vậy, thịt heo tươi cũng được, một con heo tính một trăm năm mươi cân, hai trăm con heo là ba mươi nghìn cân, Nếu ngươi đem đến ba mươi nghìn cân thịt heo, ta sẽ đồng ý để ngươi mang con gái ta đi.”

“Bằng không, hoặc là ngươi từ bỏ ý định này, hoặc là ngươi ở lại căn cứ của ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!