Khương Thiên Thành tận tình khuyên bảo:
“Chuyện giữa ngươi và Tiểu Tuyết nếu đã thành, tất cả những gì ta có ở đây không phải đều thuộc về ngươi sao?”
Trần Lạc trong lòng thầm nghĩ, ba mươi nghìn cân thịt heo cũng chính là ba mươi tấn, bằng ba phần nghìn số thịt lợn ta dự trữ.
Liệu ba mươi tấn thịt heo đổi lấy một dị năng giả hệ Thời Gian có xứng đáng không?
Chuyện mua bán này hình như có vẻ được.
Nói không chừng người là của ta, thịt cũng là của ta.
Trần Lạc chậm rãi nói:
“Ngươi xác định?”
…
Khương Thiên Thành cố ý làm khó mình, Trần Lạc có thể nhìn ra.
Hừ, nếu ta lấy thịt heo đã tích trữ được ra, sẽ không dọa ngươi chết ngay tại chỗ chứ?
Trần Lạc đang ngập ngừng định đồng ý đổi ba mươi tấn thịt heo lấy Khương Sơ Tuyết.
Đột nhiên nhận ra, tại sao ta lại phải đổi với Khương Thiên Thành?
Tại sao, vừa mới bắt nạt rau muối, trở thành anh hùng một lần, thật sự coi mình là anh hùng sao?
Ta chính là lão Lục đó, ta thực sự không phải là anh hùng.
Trần Lạc đột nhiên thay đổi thái độ, nở nụ cười lạnh lùng nói:
“Ta hỏi ngươi, bây giờ là mấy giờ?”
Khương Thiên Thành không biết tại sao hắn lại hỏi vậy, nhìn đồng hồ nói:
“Bây giờ là bốn giờ chiều.”
Trần Lạc cắt ngang:
“Trật tự thời thế bây giờ đã thay đổi rồi, ngươi cũng có tư cách nhắc đến điều kiện với ta sao?”
“Quên nói cho ngươi biết, ta giết người không chớp mắt, giết rau muối, người một nhà ta cũng giết.”
Khương Thiên Thành kinh hãi nhìn Trần Lạc, không ngờ người con rể đức độ này lại đột nhiên trở mặt.
Trần Lạc tiếp tục nói:
“Sao vậy, ta muốn dùng vũ lực đem Khương Sơ Tuyết đi, ngươi có thể ngăn cản được ta?”
“Ta đúng là có hứng thú với con gái của ngươi, nhưng ta chỉ là nhìn trúng năng lực của cô ấy, nếu cô ấy đồng ý đi cùng là tốt nhất, không muốn đi thì ta sẽ cưỡng ép mang đi.”
Trần Lạc lộ ra vẻ mặt của nhân vật phản diện:
“Quý ngài Khương Thiên Thành, ngươi cũng không muốn con gái mình khóc sướt mướt đi cùng ta phải không?”
“Cho ngươi thời gian một ngày để thuyết phục cô ấy, nếu không thì đến lúc đó ta đành phải dùng đến vũ lực.”
Khương Thiên Thành muốn nói tiểu tử ngươi cũng quá ngông cuồng rồi, ta dù sao cũng là cấp 6, không phải là người có thể tùy ý bị ngươi ức hiếp.
Nhưng nghĩ lại, Trần Lạc trong nháy mắt đã giết hơn sáu nghìn người, Kim HaoYu cấp 7 cũng bị một đòn đánh chết.
Cho dù tất cả người ở thành phố H tập hợp lại thì cũng không làm gì được Trần Lạc.
Khương Thiên Thành há hốc miệng, tiểu tử ngươi lật mặt cũng nhanh quá đi.
Nhưng không thể không nói, lời của Trần Lạc rất có lý, hắn có thể thương lượng với mình chuyện đó là đã giữ thể diện cho bản thân rồi.
Khương Thiên Thành hỏi:
“Ngươi muốn mang Tiểu Tuyết đi đâu?”
Trần Lạc suy nghĩ một chút, thái độ dịu dàng nói:
“Ta cũng có căn cứ ở Thần Đô, nhưng không phải loại căn cứ nhỏ như của ngươi, dựa vào thực lực của ngươi, đến chỗ ta, cũng chưa có chỗ đứng.”
“Ý tưởng của ta là xây dựng căn cứ mạnh nhất, tập hợp một nhóm tinh anh để có thể sống sót tốt hơn trong tận thế, đây cũng là mục đích ta muốn Khương Sơ Tuyết.”
“À, đúng rồi, nếu như ngươi muốn cùng đi theo cũng được, mang theo tinh anh của mình đến nơi của ta, có thể gia nhập căn cứ của ta, hoặc là thành lập một căn cứ mới đều được.”
“Nói chính xác hơn thì ta không hề có ý xấu, nhưng ta phải đưa Khương Sơ Tuyết đi, mọi chuyện phát triển theo hướng nào còn dựa vào thái độ của ngươi.”
“Theo ta quan sát bầu trời vào ban đêm, trong một thời gian nữa sẽ có mưa lớn, sợ là thành phố H sẽ bị ngập lụt, nếu giờ ngươi không đi, đến lúc đó cũng nhất định phải rời đi.”
“Ta đem các ngươi đi, cũng là vì muốn tốt cho các ngươi.”
Có một điều mà Trần Lạc đã đoán sai, Khương Thiên Thành cũng không hề say mê quyền lực, có lẽ là do hoàn cảnh ép buộc, hắn không làm lão đại sẽ bị người khác khi dễ.
Nhìn bóng lưng của Trần Lạc, Khương Thiên Thành rất không cam lòng, tiểu tử này quá ngang tàng rồi.
Từ bỏ căn cứ và đi theo hắn? Độ an toàn tăng lên rất nhiều, thể đột biến có thể nói không chừng đều sợ hãi tiểu tử này.
Điều quan trọng là ta có quyền lựa chọn sao?
Lương thực của ta đã hết, căn cứ của bản thân cũng không thể duy trì được nữa.
Chờ đã, Khương Thiên Thành bỗng nhiên bừng tỉnh, liệu có khả năng nào, lương thực của ta chính là do tiểu tử này lấy hết không?
Thế nhưng bằng cách nào?
Khương Thiên Thành đến giờ vẫn cảm thấy đây không phải là chuyện con người có thể làm ra được.
Một chiếc xe chở lương thực biến mất ngay trước mắt, Trần Lạc mặc dù lợi hại, nhưng cũng không thể nào làm được phải không?
Thở dài một hơi, Khương Thiên Thành bắt đầu cân nhắc có nên đồng ý với Trần Lạc hay không.
Khi Trần Lạc rời khỏi phòng, liền gặp Khương Sơ Tuyết, người này vừa nhìn thấy Trần Lạc, sắc mặt đã đỏ bừng, lòng bàn tay nắm chặt.
Trần Lạc vốn muốn nói, ngươi rốt cuộc có đi theo ta hay không, nhưng lời vừa chuẩn bị ra khỏi miệng, nhớ tới điều gì đó, nói:
“Ngươi thử dùng Định Thân Thuật cho ta xem.”
Trần Lạc muốn thử xem Khương Sơ Tuyết cấp 6, có thể làm bản thân bất động hay không.