Tiểu Hồng sớm nghe tiếng Trần Lạc trở về, nó không đi ra nghênh đón, ngược lại còn dẫn theo đám gà con của mình vội vàng chạy trốn.
Chó to đã trở về, phải chạy nhanh lên.
Trần Lạc gặp được Mã Ngọc đang dọn đồ ăn trong phòng khách, trên bàn đã bày sẵn bốn món ăn, nhưng toàn là thức ăn chay.
Cứ ăn thịt cá mãi Mễ Lạp cũng không thích, ngẫu nhiên muốn ăn món khác, hơn nữa Trần Lạc không có nhà, không cần phải làm nhiều thức ăn quá làm gì.
Mã Ngọc nhìn thấy Trần Lạc đi vào, cười nói:
"Về rồi đấy à."
Trần Lạc hỏi:
"Mễ Lạp đâu rồi?"
Mã Ngọc nhìn thoáng qua Khương Sơ Tuyết, Khương Thành sau lưng Trần Lạc, thấy hắn không ngăn cản, mới nói:
"Đêm qua Mễ Lạp thăng cấp lên bậc tám, muốn đi thử xem năng lực của mình thế nào, cho nên đi ra ngoài cùng với Mễ Linh rồi."
"Đến giữa trưa cô ấy chắc chắn sẽ về."
Lúc trước Trần Lạc cướp đoạt được một viên tinh thể hệ quang minh, đã đưa cho Mễ Lạp sử dụng.
Viên tinh thể này không những làm Mễ Lạp đột phá bậc bảy ngay trong ngày hôm đó, còn giúp Mễ Lạp đột phá lên tới bậc tám.
Trần Lạc vui mừng không thôi, Mễ Lạp đã bậc tám rồi à.
Trong lòng Khương Thành khiếp sợ vô cùng.
Bậc tám?
Ta mới đến bậc sáu đã trở thành đại ca của một căn cứ, nhưng ở đây kéo bừa ra một người cũng đã hơn ta hai bậc?
Mà người tên Mã Ngọc này nhìn có vẻ không có gì là khiếp sợ, rốt cuộc thì trong căn cứ của Trần Lạc còn bao nhiêu người trâu bò như vậy nữa?
Khương Sơ Tuyết nhìn đồ ăn đang bày trên bàn, trong lòng kinh ngạc không thôi.
Khoai tây thái sợi chua ngọt, đậu que xào, trứng xào cà chua, cà tím xào.
Đây cũng coi như đồ ăn thường ngày, nhưng hiện tại là khi nào.
Khương Sơ Tuyết nuốt nước miếng một cái, lắp bắp hỏi: "Bình thường các ngươi toàn ăn thế này à?"
Rõ ràng những món này đã làm xong từ trước, chứ không phải vừa mới làm.
Hiển nhiên không phải cố tình làm để ăn mừng Trần Lạc trở về.
Ngày bình thường có thể ăn ngon như thế?
Trần Lạc liếc mắt nhìn cô một cái, đúng là thiển cận.
Ấy, hình như ta còn chưa trả thù chuyện Khương Sơ Tuyết chửi ta là đồ ăn trộm?
Trần Lạc chớp mắt, ra hiệu cho Mã Ngọc một cái, miệng làm khẩu hình:
"Diễn một tí."
Chỉ có thể xem xem Mã Ngọc có lĩnh hội được ý của hắn không thôi.
Mã Ngọc ngây người một cái, sau đó ra vẻ ngạc nhiên:
"À, ngươi nói cái này hả, đây là thức ăn ta làm cho trưởng lão chó."
"Ta chưa nấu bữa trưa, hiện tại mới đi làm."
Trần Lạc ho khan một tiếng:
"Vậy ngươi bê sang cho trưởng lão chó đi, không thể để trưởng lão chó bị đói được."
Trưởng lão chó? Trưởng lão nào họ Chó vậy?
Mã Ngọc giải thích:
"Là con chó đen oai vệ vừa nãy đấy, nó là trưởng lão chó của chúng ta."
Khương Thành, Khương Sơ Tuyết lâm vào trạng thái nghi ngờ nhân sinh.
Đồ ăn ngon như vậy mà để cho chó ăn?
Từ sau khi mạt thế xảy ra, chúng ta chưa từng được ăn ngon như vậy đâu.
Nhìn thấy hai người đứng đơ ra, Trần Lạc thầm cười nhạo trong lòng.
Trần Lạc ây da một tiếng, Pháp Vương đâu rồi?
Sao lại không về cùng hắn.
Trần Lạc đi ra ngoài sân, nhìn thấy Pháp Vương đang ngửi ngửi người con chó Samoyed của Khương Sơ Tuyết, nhìn có vẻ rất thích con chó này.
Mà con Samoyed kia cũng có vẻ "Thẹn thùng".
Trần Lạc buồn cười, số tích phân này, Pháp Vương ngươi không trốn thoát được đâu.
Có điều ngân lang có đồng ý không đấy?
Mễ Phạn của ta đâu rồi?
Sau không thấy đến đây?
Mọi người ăn cơm trong biệt thự của Mã Ngọc, Tô Đại Trụ, Trần Lạc vội vàng trở lại biệt thự của mình.
Hắn nhớ Mễ Phạn muốn chết.
Mễ Lạp đi ra ngoài sẽ không dẫn Mễ Phạn theo.
Trần Lạc đi vào trong phòng, lớn tiếng nói:
"Mễ Phạn, ta đã trở về."
Mã Ngọc đang nằm trên sô pha, nghe thấy âm thanh của Trần Lạc, trước tiên là lộ ra vẻ vui mừng, sau đó vội vàng núp vào.
Mễ Phạn vẫn cứ cảm thấy trên người mình có mùi hôi thối, sợ Trần Lạc ngửi thấy.
Ngày hôm đó, Tường chỉ chạm vào nước, nhưng bể bơi rất lớn, không lan đến trên người Mễ Phạn.
Trần Lạc không thấy Mễ Phạn đâu, nhưng hắn nghe thấy tiếng động, sau đó tìm ra Mễ Phạn đang trốn trong một góc tủ quần áo.
Thấy không trốn được, Mễ Phạn ấm ức khóc:
"Hu hu, sao đến bây giờ ngươi mới về."
Trần Lạc ngẩn ra, đau lòng nói:
"Mễ Phạn, ngươi làm sao vậy?"
Trước kia Mễ Phạn rất hoạt bát, hiện tại lại tủi thân nhút nhát như vậy, nhìn thấy hắn còn trốn đi.
Mễ Phạn kể lại chuyện xảy ra lần trước.
Có thể khống chế động vật nhỏ, cộng thêm phong cách hành xử như vậy, trong đầu Trần Lạc tập tức hiện lên một bóng người.
Vưu ăn trộm?
Đây là tên ăn trộm tài năng không phân cao thấp với hắn, năng lực của đối phương quỷ quái, hơn nữa không giỏi về mặt tác chiến.
Đối phương cũng coi như đám người có thể sống đến cuối cùng, tất nhiên không thể sống dai bằng người có năng lực chạy trốn như Trần Lạc được.
Trần Lạc giận tím mắt, dám bắt nạt đến người của ta.