Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 439: Chương 439 - Rất Khó Bắt Được

Bình thường Trần Lạc có thể nhẫn nhịn một chút, dù sao năng lực của Vưu rất mạnh, Trần Lạc nguyện ý cho hắn một cơ hội.

Nhưng hắn lại dám chọc đến Mễ Phạn.

Thím có thể nhẫn, chú không thể nhịn.

Đám người Mễ Linh không thể làm gì ngươi được, chẳng lẽ ta cũng bó tay không có cách nào sao?

Ngươi cho rằng Vưu ăn trộm nhà ngươi trốn ở phía sau, thế là mọi chuyện đã OK rồi à?

Chậc, ngươi cho rằng ta không biết bộ dạng của ngươi như thế nào chắc?

Chỉ cần ta dùng giải thưởng kếch xù để truy nã, in ra N tấm ảnh chụp của ngươi, còn phải sợ không tìm thấy ngươi?

Có điều Trần Lạc tạm thời không muốn dùng phương pháp này, sợ làm Vưu chạy mất, về sau muốn bắt cũng khó.

Chỉ có ngươi biết khống chế động vật nhỏ chắc?

Trần Lạc an ủi:

"Yên tâm, để ta bắt hắn về đây, sau đó đánh chết hắn."

Mễ Phạn oán giận nói:

"Không được, làm vậy quá thoải mái cho hắn rồi."

Nếu Trần Lạc muốn bắt Vưu ăn trộm, chỉ cần một giây là bắt được hắn.

Nhưng phải kiên nhẫn một chút, phải làm sao để một lần là thành công ngay, nếu không để Vưu ăn trộm cảnh giác sẽ rất khó bắt được hắn.

Mễ Phạn giương đôi mắt tủi thân lên:

"Trần Lạc, giúp ta tắm rửa."

Mễ Phạn cứ cảm thấy bản thân mình không sạch sẽ, một ngày phải tắm ba lần.

Trần Lạc lập tức đồng ý, hắn ôm Mễ Phạn, vùi đầu vào người Mễ Phạn hít sâu một hơi.

"Òa, Mễ Phạn thơm quá."

Làm cho Mễ Phạn hớn hở, nó thơm thật à?

Trần Lạc nấu nước ấm, thử nhiệt độ của nước, sau đó thả Mễ Phạn vào trong bồn tắm.

Trần Lạc cũng coi như quen tay hay việc, bắt đầu tắm rửa cho Mễ Phạn.

Khương Thành cảm thấy kỳ lạ, lúc này mà đi tắm cho mèo?

Là kiểu mèo nô à?

Đôi mắt Khương Sơ Tuyết dán chặt vào người Mễ Phạn, con mèo này thật là xinh đẹp, cô muốn sờ một trận.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Khương Sơ Tuyết nhìn thấy ba cô gái xinh đẹp đi vào trong.

Người nào cũng rất xinh đẹp, làm cho cô tự cảm thấy xấu hổ không thôi.

Mễ Lạp nhìn thấy Khương Sơ Tuyết cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, Trần Lạc đã nói trước muốn dẫn một cô gái về.

Mễ Linh Thì nhìn qua rồi đánh giá, cũng xinh đẹp đấy, vậy thì yên tâm rồi.

Trần Lạc chắc chắn sẽ chú ý giữ khoảng cách, giống như Thư Vân đứng cạnh cô, chưa bao giờ nghe thấy chuyện cô ấy bị Trần Lạc quấy rầy.

Mễ Lạp mỉm cười chào hỏi với Khương Sơ Tuyết, sau đó đi vào trong phòng, nhìn thấy Trần Lạc, trong mắt cô tràn ngập tình cảm miên man.

Trần Lạc lập tức bỏ Mễ Phạn ra, ôm Mễ Lạp một cái.

Trần Lạc nhìn Mễ Lạp, thật sự rất xinh đẹp, đợi đến khi thăng cấp lên cấp vương, chắc chắn sẽ xinh đẹp như là tiên nữ vậy.

Khương Sơ Tuyết có chút khó chịu, trên đường đi cô đã nghe nói Trần Lạc có vợ rồi, là hoa đã có chủ.

Thư Vân kéo cô ngồi xuống trò chuyện.

Mễ Linh cúi đầu nói:

"Trần Lạc, đã xảy ra chuyện.

Lần trước đối phó với Vưu làm Mễ Linh cảm thấy rất mất mặt, căn cứ quá yếu, chỉ là đối phó với một tên ăn trộm thôi mà còn không thể làm gì hắn được.

Lại còn bị đối phương trêu chọc rất nhiều lần.

Dù việc này không bị truyền ra ngoài, nhưng cũng đã đủ đả kích tới uy tín của căn cứ.

Ai cũng biết chuyện Mễ Phạn có thể đối phó với Vưu, bởi vì nó đã thật sự thắng được Vưu.

Trần Lạc thở dài:

"Sao mà phải như vậy, chỉ là đối phó với một tên ăn trộm thôi mà, có thể linh hoạt lên được không?"

Mễ Linh cảm thấy bản thân cần phải học hỏi nhiều hơn:

"Hử, làm thế nào để đối phó?"

Mễ Linh cảm thấy thật sự không có cách nào để đối phó, muốn đối đầu trực diện cũng không được, đối phương lắm mưu mẹo, lại còn rất cẩn thận.

Vừa lúc tắm cho Mễ Phạn xong rồi, Trần Lạc cẩn thận lau người cho Mễ Phạn, sau đó ôm vào trong lòng.

"Đi theo ta."

Trần Lạc đi ra ngoài sân, nhìn thoáng qua Mễ Linh một cái, tràn đầy vẻ hận sắt không thành thép.

"Trong căn cứ có nhiều khoai tây như vậy, chỉ đưa cho ta một chút? Sao nào, có đưa nổi không?"

Mễ Linh không biết Trần Lạc có ý gì, dù sao cô cũng không tin hắn có ý tốt.

"Gọi trưởng lão Trường đến đây?"

Ai là trưởng lão Trường?

Là bọ hung chứ ai, nó đã cống hiến nhiều cho căn cứ thế còn gì?

Tuy không được hưởng đãi ngộ cấp trưởng lão, nhưng cũng là thành viên chính thức, có danh hiệu trưởng lão Trường.

Muốn nói chuyện với trưởng lão Trường còn phải nhờ Mộng âm, hắn cũng gọi thêm Mộng âm đến.

Trần Lạc nhìn về phương xa, nếu như Vưu chịu nói ra điều kiện, có lẽ căn cứ của hắn sẽ chịu bỏ ra một chút khoai tây để mời chào thử xem thế nào.

Ngay từ đầu đã có biện pháp để thỏa mãn nhu cầu của Vưu.

Rõ ràng có thể hợp tác, tại sao lại muốn đối đầu chứ?

Hiện tại thì chậm rồi, hoàng thượng mèo đã mở miệng, chỉ có thể thắp hương cho Vưu thôi.

Mộng âm và Tiêu Vũ, Triệu Tử Ý cùng đi tới.

Vưu có thể khống chế con cóc cũng không phải là chuyện bí mật gì, điều này khiến Triệu Tử Ý nảy ra sáng ý, có thể khống chế tang thi thì có gì mà không khống chế được con cóc chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!