Triệu Hải đã từng nhận được thông báo, Triệu Tử Ý có thể khống chế tang thi, cho nên hắn cảm thấy rất mới mẻ.
Triệu Tử Ý cũng có thể dùng tâm linh để khống chế người khác.
Nhưng Trần Lạc lại coi trọng năng lực truyền suy nghĩ của Triệu Tử Ý.
"Òa, Tử Ý thật lợi hại, ngươi thật sự có thể khống chế được con cóc này."
Triệu Tử Ý đắc ý không thôi.
Một giây sau, con cóc không còn chịu khống chế nữa, nó nhảy bật lên, nhảy đúng vào mặt Triệu Tử Ý.
Con cóc còn sống nhăn, thân hình lại to béo, bao hết cả mặt Triệu Tử Ý.
Triệu Tử Ý hoảng sợ ngã ra đất, vung vẩy chân tay khua loạn.
"Hu hu, hu hu."
Mộng âm Tiêu Vũ luống cuống đuổi con cóc đi.
Lúc nãy Triệu Tử Ý đắc ý bao nhiêu thì giờ hoảng sợ bất nhiêu.
Triệu Tử Ý òa lên khóc.
"Tại sao chưa được một phút đã mất khống chế rồi?"
Khống chế trong thời gian ngắn thì dễ, nhưng kéo dài thời gian một chút sẽ bị mất khống chế.
Vưu dùng tâm linh để chuyển dời thị giác của mình lên trên người con cóc, còn Triệu Tử Ý thì không làm theo cách này.
"Trưởng lão Mộng, thủ lĩnh gọi cô đến."
Sắc mặt Mộng âm vui vẻ không thôi, đại ca đã về rồi, thế là lại được ăn gà rán rồi?
Triệu Tử Ý lau nước mắt, cô cũng muốn ăn gà rán.
Trưởng lão Trường cũng đến rồi, có thể là nó vừa mới ăn cơm, hai chòm râu trên đầu vàng óng ả.
Nó vừa xuất hiện, không khí chung quanh lập tức trở nên thối hoắc, Mễ Phạn lập tức chạy trốn.
Trần Lạc tìm một ít khoai tây, bảo bọ hung liếm một cái.
Bọ hung tỏ vẻ thích ăn cái này.
Trần Lạc cười nói:
"Ta chỉ cần ngươi liếm một cái thôi."
Bọ hung bị ép buộc, không tình nguyện mà liếm mấy cái, thôi, đợi đến lúc người khác ăn xong ẻ ra, nó lại ăn vậy.
Mễ Linh che miệng nói:
"Đây chẳng lẽ là khoai tây đưa cho người kia?"
Trần Lạc cười:
"Đúng thế."
Mễ Linh buồn cười, cô đoán đúng rồi.
Chỉ nghĩ đến việc Vưu ăn trộm ăn khoai tây này, là cô lại cảm thấy cả người thoải mái hẳn lên.
Quả nhiên, muốn đối phó với hạng người đểu giả chỉ có thể dùng cách gậy ông đập lưng ông.
Trần Lạc cười ha ha, muốn ăn khoai tây? Ta cũng biết tức giận đấy.
Trần Lạc hỏi:
"Ngươi có thể cảm ứng được mùi vị trong phạm vi trăm dặm không?"
Mộng âm phiên dịch.
Bọ hung lắc đầu tỏ vẻ không làm được.
Trần Lạc lại hỏi:
"Vậy có thể ngửi được phân có mùi này, xong đi theo dõi được không?"
Lần này bọ hung gật đầu.
Trần Lạc cười, Vưu dám ăn trộm thì lần có mọc cánh cũng không thoát được.
Muốn tìm một con bọ hung như trưởng lão Trường rất dễ, để một con bọ hung lẫn vào trong túi khoai tây.
Sau đó để trưởng lão Trường theo dõi dựa vào mùi hương, chẳng phải là dễ dàng tìm được sao?
Có thể khống chế động vật đúng không? Thế thì dùng động vật để đối phó lại.
Đây mới gọi là lấy đểu chế đểu.
Mễ Linh trợn tròn mắt, đúng thế.
Sao không có ai nghĩ ra nhỉ?
Toàn bộ căn cứ không có người nghĩ ra luôn.
Lúc này Mễ Linh lại mong Vưu nhanh đến ăn trộm khoai tây.
Trần Lạc xoa xoa ngón tay, cho dù cách này không có tác dụng thì Trần Lạc vẫn còn chiêu khác.
Dùng ảnh của Vưu để truy nã hắn.
Tìm họa sĩ, căn cứ theo sự miêu tả của Trần Lạc để vẽ lại chân dung Vưu.
Vưu còn thích mặc quần áo màu cam.
Vưu trốn ở sau màn, cho nên không ai biết được diện mạo tính cách hắn như thế nào.
Nhưng ai bảo Trần Lạc sống lại làm gì?
Cho nên Trần Lạc đương nhiên biết diện mạo của Vưu thế nào.
Trần Lạc cảm thấy không biết phải nói gì, bắt nạt Pháp Vương thì ta không có lời gì để nói.
Nhưng ai bảo ngươi bắt nạt Mễ Phạn cơ?
Có biết thế nào là đoàn sủng không.
…
"Chị gái, ngồi đây đi."
Trần Lạc để Hải Cơ ngồi ở ghế trên đầu.
Đây là chị gái, phải tôn trọng chút.
Hải Cơ chỉ ngồi bên cạnh Trần Lạc, sau đó nói, ở trên đất liền, em trai đứng thứ nhất.
Trần Lạc đi một chuyến mất mười mấy ngày, hơn nữa nếu là công ty thì còn phải tổ chức liên hoan.
Cho nên Trần Lạc cũng muốn cho mọi người tụ tập ăn uống.
Đám trưởng lão Cẩm Nguyên Giang, Từ Thanh, Hùng Văn Huệ, Thư Vân cũng bị gọi đến.
Mộng âm Tiêu Vũ cũng là trưởng lão.
Long Vũ suốt ngày cắm mặt ở nhà cũng bị gọi đến.
Lúc trước Long Vũ đầu tổ quạ, mắt thâm quầng, quần áo xộc xệch, không thèm để ý tới cái gọi là vẻ bề ngoài.
Mà hiện giờ hắn mặc quần áo sạch sẽ, tóc vuốt keo bóng mượt, không có một tí gì là cẩu thả.
Sắc mặt Long Vũ cũng hồng hào, còn thường xuyên cười khềnh khệch.
Trần Lạc thầm nhủ, chẳng lẽ chuyện với Lâm Hi Nghiên thành công rồi à?
Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên mới trở về, Trần Lạc nhìn thấy bọn bọn lập tức sáng mắt lên.
Hai người này có biến hóa một chút, đã thăng cấp rồi sao?
Mễ Linh nói:
"Tiêu Vũ rất may mắn, tìm được một viên tinh thể hệ thân thể, dùng để đổi tích phân, sau đó đổi sang tinh thể cùng hệ để hấp thu, hiện tại đã đến bậc bảy rồi.