Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 441: Chương 441 - Cảm Thấy Không Sao Cả

Khương Thành líu lưỡi, đến bậc bảy rồi mà nói có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ thế à?

Ba người Mộng âm, Tiêu Vũ, Triệu Tử Ý vẫn còn là trẻ con, quả nhiên đã không nhịn được, bắt đầu nhìn đồ ăn rồi nuốt nước miếng liên tục.

Trần Lạc nhìn thấy vậy, cảm thấy không sao cả, có đủ bàn để ngồi.

Hay là thế này, một bàn người lớn, một bàn trẻ con, một bàn nữa để uống rượu, mở tiệc bên cạnh.

Ba bàn là đủ.

Chờ đến khi mọi người tụ tập đông đủ, Trần Lạc giới thiệu.

"Chị gái, Hải Cơ, bậc mười."

Khương Thành đang uống nước, nghe vậy phun hết nước trong miệng ra.

Mễ Lạp bậc tám hắn còn hiểu được, bậc mười?

Ôi mẹ ơi, còn ai không?

Có thể đánh bao nhiêu?

Khương Thành không thể nào tin nổi, bắt đầu bỏ qua dung nhan của Hải Cơ để đánh giá thực lực của cô.

Sắc mặt Hải Cơ vẫn bĩnh tĩnh như cũ, nể mặt Trần Lạc nên Khương Thành mới có đủ tư cách để ngồi cùng bàn với cô.

Nếu là lúc khác, cô nhất định sẽ liếc mắt trừng chết hắn.

Hải Cơ không thèm nhìn Khương Thành.

Ngay cả Cẩm Nguyên Giang, Từ Thanh cũng hoảng sợ không thôi, lúc này bọn họ mới biết được cấp bậc của Hải Cơ.

Mà người lúc nào cùng ngang bướng như Hùng Văn Huệ, đối mặt với Hải Cơ cũng phải ngoan ngoãn ngồi im.

"Tiêu Vũ, hệ hắc ám, biết tàng hình, vẫn luôn đi ra ngoài để tìm kiếm Đột Biến Thể.

"Mộng âm, ngoại hiệu là Thần nông."

Đến phiên Triệu Tử Ý, Triệu Tử Ý chợt nhớ đến vừa nãy không thể khống chế con cóc, bị con cóc bò lên mặt, trên mặt xuất hiện vẻ ngại ngùng.

"Đồ vô dụng."

Mã Ngọc làm rất nhiều thức ăn, Khương Sơ Tuyết thấy vậy chấn động không thôi, ngay cả vữa nãy nghe thấy cấp bậc của Hải Cơ cũng không làm cô kinh ngạc bằng lúc nhìn thấy đồ ăn đầy trên bàn.

Cẩm Nguyên Giang, Từ Thanh cũng nuốt nước liên tục.

Trần Lạc cười nói:

"Ăn cơm đi."

Mọi người bắt đầu gắp thức ăn, bàn đầu còn dè dặt một chút, nhưng về sau tốc độ đã trở nên cực nhanh.

Trước mặt Hải Cơ chỉ có hai món ăn, một là rau xào, một là đậu phụ.

Hai món này không cho thêm bất kỳ gia vị nào, Hải Cơ đã ăn quen thế rồi.

May mà tay nghề của Mã Ngọc cực tốt, cho dù là thức ăn không bỏ gia vị cũng rất ngon.

Long Vũ gãi đầu, toàn là thùng cơm, đoạt thức ăn không nương tay.

Long Vũ chớp mắt:

"Bàn trẻ con còn không."

Hắn quay đầu lại, nếu nói Cẩm Nguyên Giang là thùng cơm, vậy thì ba người Mộng âm là quỷ chết đói mới đúng.

Ba người Mộng âm dùng vẻ mặt cảnh giác nhìn Long Vũ.

Long Vũ ngượng ngùng nói:

"Có còn thức ăn không."

Mã Ngọc nấu ăn tất nhiên sẽ đủ, vẫn còn thừa một chút.

Cẩm Nguyên Giang mặt dày gói đồ ăn về cho vợ mình đang mang thai ăn.

Long Vũ thấy vậy mới chợt nghĩ đến, cũng gói về cho Lâm Hi Nghiên ăn.

Chân gà thì không cần phải đoạt.

Ăn cơm xong, Trần Lạc lại hỏi han tình hình.

Ngoại trừ các thành viên tổ hậu cần, các thành viên chiến đấu ngoài trừ những người không có thiên phú tốt, tất cả mọi người đã thăng cấp lên bậc năm.

Tang thi giống như được sắp đặt sẵn theo trình tự, lúc Trần Lạc lên đường trở về, bọn chúng đã thăng cấp lên bậc năm.

Nhưng cũng chỉ có hai phần năm tang thi thăng cấp lên bậc năm, còn lại vĩnh viễn dừng ở bậc bốn.

Cùng lắm là một năm sau, toàn bộ tang thi bậc bốn sẽ bị con người tiêu diệt hết.

Trận mưa to xảy ra sớm hơn ba bốn ngày so với ký ức của Trần Lạc, nhưng mà hắn không để ý lắm, dù sao hắn cũng chỉ nhớ được thời gian chung chung.

Mưa to tầm tã, người đi ngoài đường một giây thôi là có thể ướt đẫm toàn bùn đất.

Ở Thần Đô vẫn còn bình thường, hơn nữa thời gian mưa chỉ kéo dài một tuần.

Những khu vực khác mới gọi là ngập trong nước.

Thời tiết mây mù mờ ảo thế này không thích hợp để đi ra ngoài, cho nên tất cả mọi người được nghỉ ngơi.

Sau cơn mưa này, muốn hoạt động càng khó khăn hơn.

"Ui da."

Vưu kêu một tiếng, chỗ bị sét đánh phải vẫn chưa lành hẳn, cả người hắn vẫn còn đau.

Vưu mở một túi mì gói ra, trong lòng lại run lên.

Quả nhiên là chỉ có một miếng mì tôm, không có túi gia vị.

Vưu khóc òa lên.

"Trời ạ, đã hơn một tuần ăn mì gói rồi mà vẫn không có túi gia vị."

"Nếu hiện tại là trước mạt thế, ta nhất định phải khiếu nại, hu hu."

Nhìn thấy một túi dưa chua, Vưu lại khóc.

"Hu hu, cuối cùng cũng có một túi."

Vưu vội vàng bóc túi dưa chua ra, đổ vào trong mì, không ngờ dưa chua chỉ có một miếng to bằng móng tay cái.

Sắc mặt Vưu cũng đen đi, mẹ kiếp, tâm tình của hắn vỡ nát rồi.

Mưa to, Vưu run rẩy cả người.

"Có khi nào có sét đánh không?"

Mưa tầm tã không dứt, Vưu đang trốn trong một khu nhà hẻo lánh, chỉ một chốc sau, ở trong nhà đã bị dột nước.

Chuyện sét đánh mà Vưu lo lắng không xảy ra, nhưng mà tòa nhà này bị sụp xuống.

Có thể là do tòa nhà này xây dựng từ lâu rồi, cho nên không chịu được áp lực nước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!