Có biết hắn sợ tới mức nào không?
Vưu ở trên tầng sáu, cũng bị đổ theo tòa nhà.
Còn làm Vưu bậc bảy ngã suýt chết.
Vưu gian nan bò khỏi đống đổ nát, vừa mới thò đầu ra, một tia sét đánh trúng đầu Vưu.
Vưu hôn mê bất tỉnh, nằm chịu mưa gió lồng lộng.
Lúc hắn tỉnh lại, Vưu chỉ có thể thở dài một hơi, bắt đầu tìm kiếm đống vật tư đang chìm trong biển nước của mình.
Đó là số vật tư mà hắn đã tích góp rất lâu, muốn tìm được cũng không dễ dàng gì.
Vưu đổi sang một tòa nhà khác, đợi đến khi hắn chuyển xong toàn bộ đồ vật, đang ngồi nghỉ ngơi, tòa nhà mới lại bị đánh sập.
"Khụ khụ."
Vưu phát điên lên.
"Nào, đến đây, đánh một phát sét cho ta chết luôn đi, còn sống làm đếch gì nữa, thế này mà còn sống làm gì?"
Một cục đá rơi xuống, đập trúng đầu Vưu.
Trong lòng Vưu tàn như tro.
"Vì cái gì chứ, rốt cuộc thì vì cái gì? Hình như ta bắt đầu gặp xui xẻo từ ngày nào đó."
"Xui xẻo tám kiếp cùng tụ tập lại?"
Vưu không thèm giãy giụa nữa, nằm im trên đống đổ nát.
Ba con cóc chạy đến, chúng bị Vưu khống chế.
Nhìn đám cóc, Vưu đột nhiên bật cười như bị điên:
"Múa cho ta xem."
Đây cũng là thú vui sau khi mạt thế xảy ra của Vưu.
Ba con cóc bắt đầu uốn éo người, động tác buồn cười làm lòng Vưu bình tĩnh hơn.
Có một con cóc đang xoay mông về phía Khương Thành, đột nhiên, một dòng nước đen từ trên người nó bắt lên mặt Vưu.
Vưu không phản ứng kịp.
Mùi hôi thối xộc lên.
Vưu hoàn toàn phát điên.
"Ta thảm quá đi mất!"
…
Trần Lạc ôm Mễ Phạn đi đàm phán với Pháp Vương.
"Pháp Vương à, ta đi suốt mấy nghìn cây số để mang một cô vợ về cho ngươi, thu ngươi năm nghìn tích phân không quá đáng đúng không?"
Trần Lạc không dám mở miệng nói một vạn tích phân, làm vậy thì không khác gì gian thương cả.
Hắn mang con Samoyed này về là đúng rồi, Pháp Vương nhìn có vẻ thích nó lắm.
Pháp Vương nghe thấy cái giá này, bản mặt chó đang tràn đầy vui vẻ lập tức đen kịt đi, quay ngoắt người lại định bỏ đi.
Năm nghìn tích phân?
Toàn bộ căn cứ này chỉ có một mình ta là chó, ta không cần, để xem ngươi bán cho ai.
Trần Lạc ngẩn ra, hắn lấy đắt quá à?
Trần Lạc vội vàng ngăn cản Pháp Vương lại:
"Chúng ta mua bán thì phải trao đổi với nhau chứ."
Pháp Vương nghĩ ngợi, vươn hai cái móng vuốt ra.
Trần Lạc bất mãn:
"Hai nghìn tích phân hơi ít."
Pháp Vương lắc đầu, sủa gâu gâu hai tiếng.
Mễ Phạn nghe vậy ngây ra, nó chưa từng thấy Pháp Vương ép giá như thế.
"Pháp Vương nói chỉ có hai mươi tích phân."
Trần Lạc không thể tin vào lỗ tai mình, lông ngươi màu đen, trong lòng ngươi cũng đen thế à?
Quá độc ác, ta nói năm nghìn, ngươi ép giá xuống hai mươi, có người nào ép giá thế không?
Trần Lạc giận dữ nói:
"Ta kéo nó ra ngoài bán thịt chó cũng không có giá hai mươi tích phân, ngươi không muốn thì thôi."
Pháp Vương nghĩ lại cũng thấy đúng, chỉ bán thịt chó cũng cao hơn cái giá đó rồi, không thể ép giá quá tàn nhẫn được.
Cuối cùng, Trần Lạc ngấn nước mắt bán con Samoyed cho Pháp Vương với giá năm trăm tích phân.
Còn có hàng tặng kèm.
Ví dụ như, Pháp Vương còn không biết ngân lang có chịu không, cho nên phải kiếm ổ chó khác.
Vị trí và ổ chó do Trần Lạc cung cấp.
Trần Lạc oán hận nghĩ, một khi ngươi đã nuôi Samoyed rồi, việc ăn uống chi tiêu của nó sẽ do ngươi gánh vác, năm trăm thì năm trăm vậy.
Về sau sinh thêm chó con ngươi cũng phải tốn phí nuôi nấng.
Cứ cho ngươi hưởng thụ trước, sau này ta mới tính sổ với ngươi.
Pháp Vương rất vui mừng, nó có thêm một cô vợ nữa.
Đáng thương cho Khương Sơ Tuyết, hiện tại cô còn chưa biết con chó của mình đã bị Trần Lạc bán đi.
Đột nhiên, Pháp Vương ngã xuống trên mặt đất, cả người run lên, kêu gào thống thiết.
Trần Lạc hoảng sợ, nó bị làm sao đấy? Chẳng lẽ định chơi trò khổ nhục kế? Không cần phải làm vậy đâu.
Pháp Vương ôm đầu chó của mình, đau đớn sắp chết.
Trần Lạc nhanh chóng bình tĩnh lại, trên mặt còn hiện lên vẻ tươi cười.
Đây là chuyện tốt, không ngờ lúc này Pháp Vương lại thăng cấp, sắp sửa đột phá lên bậc tám.
Trong khoảng thời gian này, Pháp Vương không hấp thụ tinh thể, mà toàn ăn thịt cá hố.
Trần Lạc cũng không thể biết chắc được năng lương trong loại thịt này có thể dùng để thăng cấp hay không, nhưng Pháp Vương thích ăn thì cứ để cho nó đi thử độc.
Không ngờ thứ này lại có tác dụng thật sự, không thua kém gì so với tinh thể cao cấp.
Trên mặt Pháp Vương đầy vẻ đau đớn, vẫn không quên sủa gâu gâu.
"Người đầu tiên thăng cấp lên bậc tám được bao nhiêu tích phân?"
Trần Lạc sửng sốt, sao hắn có thể quên được chuyện này?
Hắn không thể nói ít hơn số tích phân thăng cấp lên bậc bảy được.
Không đúng, Mễ Lạp mới là người đầu tiên thăng cấp chứ.
Trần Lạc chớp mắt:
"Ngươi không phải là người đầu tiên, cũng không phải người thứ hai luôn, chị Hải Cơ mới là người đầu tiên, Mễ Lạp là người thứ hai, ngươi miễn cưỡng xem như người thứ ba."
"Ta còn không tính cả ta đâu, ngươi biết chưa, tacho ngươi một trăm tích phân để cổ vũ tinh thần vậy."
Đau, đau quá.
Pháp Vương chỉ cảm thấy cơn đau đầu trở nên thống khổ gấp bội phần.