Hắn còn tính thêm Hải Cơ vào.
Người này không chỉ cướp tích phân của nó, còn cướp mất danh hiệu thứ nhất, nếu không phải nó không đánh lại thì nó chắc chắn sẽ đuổi cô ta đi.
Từ giờ đến bậc lúc thăng cấp lên bậc mười, Pháp Vương sẽ không có cơ hội lấy được tích phân của danh hiệu đầu tiên.
Pháp Vương nhanh chóng thăng cấp lên bậc tám, dáng vẻ của nó nhìn càng dũng mãnh hơn trước, như cả người ủ rũ, không có tinh thần gì cả.
Đến bao giờ mới có thể trở thành thủ lĩnh chó được đây.
thịt cá hố này thật sự rất có ích, không thể lãng phí được.
Trần Lạc dùng khiên không gian bao quanh người mình để làm ô che mưa, đi đến nhà Mã Ngọc.
Còn chưa tới gần, Mễ Phạn đang nằm trong lòng Trần Lạc đột ngột giãy nảy lên.
"Thối hoắc, ta không muốn đi."
Trong sân nhà Mã Ngọc truyền đến mùi canh thịt cá hố tanh nồng, lần này Mễ Phạn không thể chịu đựng được.
Trần Lạc đưa Trần Lạc trở về, sau đó lại đi đến nhà Mã Ngọc, hắn nhìn thấy Mã Ngọc đang đứng trong phòng bếp rộng năm mươi mét vuông, trên mặt đeo khẩu trang kín mít, đang nấu thịt cá hố.
Biểu tình của Mã Ngọc có vẻ nghiêm trọng, cô đang tự hỏi làm thế nào để loại bỏ mùi tanh của thịt cá hố.
Mã Ngọc tin chắc rằng kiểu gì cũng có cách.
Mỗi một loại gia vị đều có tác dụng riêng.
Tăng thêm mùi hương, diệt trừ mùi tanh.
Ngày mưa to không có việc gì để làm, Mã Ngọc dốc toàn bộ tinh lực lên trên thịt cá hố.
Mã Ngọc dùng hương diệp, thì là, bát giác, đủ loại hương liệu nấu ăn có thể tìm thấy được, sau đó bỏ vào nấu với thịt cá hố, để xem xem có loại nào hữu dụng hay không.
Trần Lạc im lặng nhìn, tuy thiên phú của Mã Ngọc bình thường, gần như không có tí kinh nghiệm chiến đấu nào, nhưng lại là một đầu bếp cực đỉnh, nếu phải lựa chọn giữa cô và một lão đại cấp vương có thiên phú cực đỉnh, Trần Lạc không chút do dự chọn Mã Ngọc ngay.
Lúc này Mã Ngọc đang buồn rầu không thôi, loại tích phân này không khác gì thịt bọ hung, có xử lý kiểu gì cũng không loại bỏ được mùi hôi thối.
Trong gần một tháng vừa qua, cô đã thử dùng đủ mọi biện pháp mà vẫn không có kết quả, thử qua tất cả các loại hương liệu, kết hợp với đủ mọi phương pháp nấu nướng.
Trần Lạc kiến nghị:
"Có thể thay đổi từ ngọn lửa, ta cảm thấy dùng ngọn lửa tạo ra từ dị năng không chừng có thể loại bỏ được mùi thối."
Mã Ngọc gật đầu:
"Để ta thử xem thế nào."
Ngọn lửa của các dị năng giả cũng có khác biệt, chẳng hạn như Mễ Linh dùng hồng liên chi hỏa.
Chỗ thịt cá hố Mã Ngọc vừa làm ra cũng không thể để lãng phí được, cho nên Pháp Vương được hốc hết toàn bộ.
Ăn một lát, Pháp Vương dừng lại không chịu ăn nữa, nó muốn Mã Ngọc lại nấu thêm một phần nữa.
Trần Lạc khó hiểu, sao lại vậy, không phải Pháp Vương rất thích ăn sao?
Mã Ngọc cười nó:
"Pháp Vương chỉ thích ăn phần tinh túy nhất, cái ta dùng làm thí nghiệm toàn là phần thừa thãi."
Pháp Vương sủa gâu gâu với Trần Lạc, hắn dẫn nó về tìm Mễ Phạn mới biết nó định nói gì.
Trong thịt cá hố tồn tại một nguồn năng lượng nào đó, nhưng nguồn năng lượng ở mỗi phần lại không giống như nhau.
Phần thừa thãi hầu như không có tí năng lượng nào.
Cái mà Mã Ngọc làm cho Pháp Vương ăn toàn là phần chứa đựng nhiều tinh hoa nhất, nơi đó cũng chứa nguồn năng lượng rất cao.
Lúc này Trần Lạc cũng xác định chắc chắn, phần thịt mà Hải Cơ ăn khác với phần Ngưng Sương ăn, cho nên một người là bậc mười, một người là cấp vương.
Chị gái của ta không thể thua kém người khác được!
Đến bây giờ, Pháp Vương và đám chó con mới ăn hơn nửa tấn thịt cá hố.
Nếu năng lượng trong mấy tấn thịt cá hố đều ngang bằng nhau thì thậm chí có thể giúp Pháp Vương trực tiếp thăng cấp lên bậc mười.
Bản thân thịt cá hố mới là bậc mười.
Mà bộ phận tinh túy nhất cũng chỉ được nửa tấn mà thôi.
Công thêm cả lươn điện, Trần Lạc đoán chỉ có thể giúp Pháp Vương thăng cấp lên bậc chín.
Sau này muốn đi tìm sinh vật biển cũng khó hơn nhiều, bởi vì Trần Lạc không muốn để Hải Cơ phải chịu mạo hiểm.
Lúc này còn đang mưa, cho nên con sông bên cạnh căn cứ vẫn luôn dâng nước lên.
Rùa biển vương cũng sống trong đó.
Đột nhiên, rùa biển vương đang bơi trong đáy sông bỗng phát ra tiếng thét kinh thiên động địa, hai luồng cột nước từ dưới đáy sông bắn lên tận trời.
Rùa biển vương bò ra khỏi con sông, để lộ hình thể hiện tại của nó.
Vốn dĩ nó chỉ là một con rùa lớn thân dài hơn tám mét, mà hiện tại cả người nó đã tăng lên đến mười một, mười hai mét.
Rùa biển vương từ bậc tám thăng cấp lên bậc chín.
Nghe thấy tiếng hét của rùa biển vương, Trần Lạc còn tưởng là nó gặp phải kẻ địch, vội vàng chạy tới.
Hải Cơ cũng nghe thấy, cho nên chạy ra theo.
Nhìn thấy thân thể rùa biển vương trở nên to lớn hơn, Trần Lạc vui vẻ không thôi, căn cứ lại có thể một thành viên bậc chín, sau đó trong đầu hắn lại nảy ra một suy nghĩ.
Rùa biển vương thăng cấp là bởi vì thời gian trôi qua, nó đã tiêu hóa hết năng lượng của "Thịt" trong cơ thế.
Quá trình này mất nhiều thời gian.
Hải Cơ cũng giống như vậy.
Vậy thì liệu có phải hắn chỉ cần dùng gia tốc thời gian để đẩy nhanh tiến trình tiêu hóa cho Hải Cơ, là có thể giúp chị gái Hải Cơ đạt tới cấp vương không?