Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 445: Chương 445 - Cơn Mưa Lớn

Vậy nên hắn không cần thiết tiêu hao toàn bộ dị năng của mình làm gì. Trần Lạc cũng không rõ ban nãy bản thân đa gia tốc được bao nhiêu thời gian tu luyện cho Hải Cơ. Mà bản thân Hải Cơ cũng chẳng cảm thấy gì cả, kết thúc nhanh quá.

Trần Lạc thở dốc, sau đó hắn lại gọi Mễ Lạp tới đây. Mễ Lạp đã lên cấp 8, đã có thể giúp cho Trần Lạc hồi phục dị năng một cách nhanh hơn. Mễ Lạp trực tiếp dùng toàn bộ dị năng mà mình có truyền vào bên trong cơ thể của Trần Lạc. Trần Lạc cực kì kinh ngạc, nếu như vậy thì thời gian khôi phục của hắn sẽ nhanh hơn rất nhiều rồi. Điều này ngang với việc cả Trần Lạc và Mễ Lạp đều đang sử dụng thời gian gia tốc vậy.

Đột nhiên có một cơn mưa lớn ập tới làm cho tất cả mọi người trong căn cứ đều trở tay không kịp. Cơn mưa này thật sự không nhỏ chút nào. Chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi mà có rất nhiều nơi lượng nước đã lên tới nửa mét. Có một căn cứ nào đó hoảng hốt vận chuyển vật tư trong cơn mưa lớn, muốn đem vật tư vận chuyển đến nơi an toàn. Có rất nhiều vật tư bị mưa hắt làm cho ướt sũng. Nếu như không kịp thời đem vật tư ra phơi dưới nắng thì chắc chắn sẽ mốc hết. Nhưng mà liệu có được bao nhiêu căn cứ có thể có được nơi thích hợp chứa vật tư cơ chứ? Có rất nhiều vật tư bị dính nước.

Thậm chí còn có căn cứ ở vùng trũng thấp bị nước dâng làm ngập hẳn luôn, trong thời gian ngắn cũng không thể tìm ra được nơi ở mới ngay tức khắc. Đối với những sinh tồn giả mà nói thì trận mưa này không khác nào trời lạnh còn có tuyết rơi. Tại Thần Đô, trong cơn mưa lớn, có một đoàn xe vẫn cố chạy trong thời tiết khắc nhiệt này, mục tiêu đi đến chính là căn cứ của Trần Lạc. Trong xe có mang theo một ít khoai tây, đây là khoai do Trần Lạc cho hạt giống, thuộc hai thành ở bộ phận sản xuất. Triệu Phong cũng không muốn đi đưa khoai tây vào cái thời tiết như thế này, nhưng khoai tây thu hoạch được rồi, nếu như hắn không nhanh chóng đem khoai đi để lấy hạt giống mới về tiếp tục trồng thì dị năng giả hệ tự nhiên sẽ không có việc làm, ngang với việc lãng phí dị năng của họ.

Loại khoai tây mọc từ hạt giống do Mộng âm tạo ra không thể dùng bản thân nó làm giống để tiếp tục gieo trồng được, nhất định bọn hắn phải tới chỗ của Trần Lạc để đổi hạt giống. Thành viên của Trần Lạc có chút không vui, tại sao ngươi lại tới đổi hạt giống vaog cái thời tiết như này cơ chứ? Hạt giống cũng không có ở cổng thành, việc này có nghĩa là hắn sẽ phải lội mưa lội gió đi tới chỗ của Mộng trưởng lão để lấy hạt. Kể cả hắn có dùng ô đi chăng nữa thì với thời tiết mưa gió như thế này, chắc chắn quần áo sẽ ướt hết. Triệu Phong cười hối lỗi:

“Người anh em này, xin thông cảm giúp cho, ta cũng muốn lắm, nhưng việc gieo hạt không thể chậm trễ dù chỉ một ngày được.”

Câu “việc gieo hạt không thể chậm trễ dù chỉ một ngày” của Triệu Phong bao hàm cả sự đau khổ bất lực. Nếu như có thể lựa chọn thì ai tình nguyện đội mưa đội gió đi cơ chứ. Thật sự là không thể chậm trễ được mà. Thành viên nghe thế cũng mềm lòng, sắc mặt cũng trở nên hòa hoãn lại nhiều. Sau khi đưa hạt giống cho Triệu Phong, Triệu Phong nhanh chóng tạm biệt:

"Vậy ta cũng không ở lại lâu nữa, ta phải nhanh chóng về trồng hạt đây.”

Có không ít căn cứ lục đục đi đến chỗ Trần Lạc dùng khoai tây đổi hạt giống. Thứ nhất là do bọn hắn không dám quỵt nợ Trần Lạc, thứ hai là do trồng sớm thì sớm có cái mà thu hoạch. Sự thu hút của khoai tây là quá lớn. Nếu lấy hạt giống muộn một hôm thì có thể sẽ có sự cách biệt khoảng mười mấy cân, hơn trăm cân khoai tây. Chỉ có mỗi căn cứ của Trần Lạc là không lo cái ăn, còn lại những căn cứ khác đều bận rộn vì vật tư ở trong cơn mưa lớn.

Mà lúc này, các thành viên trong căn cứ của Trần Lạc lại đang vui chơi giải trí. Không phải là đang ở quán net thì chính là ở rạp chiếu phim. Đằng nào thì trời cũng đang đổ mưa to, rảnh rỗi không có gì làm, Pháp Vương lại bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của mình. Chó không hề có cái giai đoạn tán tỉnh yêu đương, nói tình nói ái, nếu nhìn nhau vừa mắt thì sẽ trực tiếp vào chuyện luôn. Pháp Vương nằm chung một chỗ với Samoyed, trên mặt nó tràn đầy vẻ thỏa mãn. Nó tính toán thời gian một chút, cảm thấy bản thân phải quay về rồi. Chính cung còn đang ở nhà đợi nó kia kìa. Samoyed rên ư ử, cuối cùng thì ta cũng chỉ là vợ bé mà thôi.

Sau khi về đến ổ chó, Pháp Vương tỏ vẻ như không có chuyện gì sảy ra, ngẩng cao đầu mà chơi đùa với chó con. Lúc này Ngân Lang bỗng đi tới bên cạnh Pháp Vương, nó đi qua đi lại vòng quanh, dùng mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi trên người Pháp Vương. Pháp Vương ngẩn người, ngươi ngửi cái gì thế? Ngân Lang ngửi kỹ càng một lát, sau đó ánh mắt nó ngập tràn vẻ oán hận, ngươi đúng là đồ chó mà. Pháp Vương tự mình biện giải, ta chưa hề làm gì hết cả, ta cực kì trung thành. Ngân Lang lập tức tung chiêu tuyệt sát:

“Trên người của ngươi có mùi nước hoa của nó, tất cả là do lỗi của mũi ta quá thính đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!