Ngay đêm hôm đó, có một con chó đen bị đá bay ra khỏi ổ. Tiếp theo đó là đến con thứ hai, con thứ ba. Cả sáu con chó con đều bị đá ra ngoài. Tất cả đều là do Pháp Vương đá chúng ra, sau đó Pháp Vương tự mình ra ngoài dẫn Samoyed về ổ chó, cùng Ngân Lang sống với nhau. Còn về 6 con chó con, Pháp Vương bày tỏ bây giờ bọn chúng lớn rồi, có thể tự mình tìm một cái ổ mà sống đi. Có chó con ở đây rất ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của nó. Đám chó con không còn cách nào khác, chỉ đành đi tìm bố nuôi của chúng, để nhờ bố nuôi kiếm cho mình một mái nhà.
Trần Lạc trợn mắt há mồm mà nhìn chằm chằm Pháp Vương, lúc trước ngươi còn nhờ ta xây cho ngươi một cái ổ vàng, thế mà bây giờ các ngươi đã tụ lại ở chung với nhau luôn rồi? Làm sao mà ngươi làm được hay vậy? Pháp Vương kiêu ngạo ngẩng cao đầu, bày tỏ bản thân nó đã thuyết phục được Ngân Lang. Ngươi cũng không nhìn thử xem địa vị của ta trong gia đình như thế nào, hừ, ta nói một là một, hai là hai đó. Samoyed bày tỏ thời gian gần đây muốn tìm một con chó là việc không dễ dàng gì, nhất là để tìm được một con chó vừa có thực lực mạnh mẽ, lại đẹp trai uy dũng như Pháp Vương đây. Bảo nó làm vợ bé thì làm vợ bé thôi.
Khóe môi Trần Lạc giật giật, đúng là phục ngươi thật đó, Pháp Vương à. Tuyển tập seri người không bằng chó lại có thêm 1 tập. Mưa bão cũng không phải là cứ tiếp diễn mãi không ngừng chút nào, thi thoảng nó cũng tạnh mưa khoảng 2 3 giờ đồng hồ. Vưu Lý nhìn gói gia vị bên trong bát mì tôm, cảm thấy cực kì chua xót. Cuối cùng thì cũng khôi phục lại như bình thường rồi. Nhưng mà vì cơn bão mà sảy ra chuyện sập lầu, thế nên cái máy phát điện cỡ nhỏ mà hắn chuẩn bị cũng hỏng mất rồi. Điều này có nghĩa là cái bếp điện mà hắn hay dùng để nấu cơm cũng không dùng được luôn rồi.
Vưu Lý không phải hệ hỏa, hắn không thể nhóm lửa nấu cơm được, bật lửa thì hắn có nhưng mà trời mưa như này, không thể kiếm được củi đốt. Bây giờ hắn chỉ đành ăn mì tôm sống, đến cả gói gia vị cũng không đem ra dùng được. Hết mưa rồi, Vưu Lý nghẹn ngào nói:
“Ta muốn ăn khoai tây.”
Căn cứ theo những gì mà động vật báo lại, ở những căn cứ khác cũng có khoai tây. Bây giờ hắn nên đi gây chuyện với mấy căn cứ nhỏ khác, hay là cố gắng chiến đấu với Trần Lạc đến cùng? Vưu Lý chọn vế sau. Nếu như tính đến những căn cứ nhỏ không có mặt mũi gì lắm thì kể cả Vưu Lý có vào được căn cứ đi chăng nữa, hắn cũng không thể bắt bọn hắn giao ra khoai tây được. Những con cóc hay chim biến dị mà hắn phái ra thì cũng chỉ thần kì ở chỗ có thể hiểu tiếng người và nghe lời mà thôi, chứ thực lực của bọn chúng cực kì yếu ớt, muốn dựa vào bọn chúng để cướp được 1 cái căn cứ ư? Đó là chuyện không thể nào!
Vưu Lý có thể khống chế hơn 100 con tang thi, nhưng mà số lượng như vậy vẫn chưa đủ để công kích được một cái căn cứ. Vưu Lý cũng không thể tự mình đi công kích được, điều này không phù hợp với tính cách ổn trọng của một kẻ thích núp trong bóng tối chờ thời cơ giở trò. Thế nên cách làm của hắn chỉ phù hợp với loại người sở hữu căn cứ vừa có thực lực, vừa có mặt mũi như Trần Lạc sinh ra tác dụng. Vưu Lý lại phái một con chim biến dị nữa đi đến căn cứ.
“Nếu như các ngươi vẫn không đưa khoai tây ra đây thì ta sẽ đem hết những chuyện xấu mặt mà các ngươi đã làm đi nói với tất cả mọi người đấy. Hừng Đông thành có đúng không, chắc các ngươi cũng không muốn bị những căn cứ khác biết những chuyện xấu xa bỉ ổi mất hết mặt mũi của các ngươi đâu nhỉ?”
Mễ Linh vội vàng liên lạc với Trần Lạc, để Trần Lạc ra tay áp chế Vưu Lý lại. Cơn mưa lại bắt đầu đổ xuống. Trần Lạc cau mày lại, với thời tiết như thế này thì kể cả có là ấn ký mà con bọ hung để lại cũng sẽ bị mưa rửa trôi cho bằng sạch. Có ví dụ về lần trước bản thân bị Hải Cơ theo dõi, lần này hắn cũng theo dõi Vưu Lý, nhưng Vưu Lý chỉ càng cẩn thận hơn nữa, không có ngày nào là không thấy Vưu Lý cả. Trần Lạc cũng không có cách nào chắc chắn rằng bản thân theo dõi Vưu Lý mà không bị Vưu Lý phát hiện. Vẫn là để sau khi cơn mưa dứt, mọi thứ ổn thỏa hơn thì đề bọ hung lưu lại ấn kí, sau đó lại đi theo tìm vẫn hơn.
Trần Lạc còn bận chơi với Hải Cơ nữa, hắn cũng không muốn phải lãng phí nguyên một ngày làm gì. Trần Lạc ngoan ngoãn thật thà mà đưa khoai tây cho con chim lớn. Còn đây là loại khoai tây gì thì mọi người đều hiểu. Trần Lạc chỉ đưa 10 cân khoai tây, sau khi Vưu Lý ăn hết thì chắc chắn sẽ đến đòi thêm nữa. Sau khi trải qua một ngày xác nhận cẩn thận từng chút một, cuối cùng Vưu Lý cũng nhận lấy khoai tây. Nhìn 10 cân khoai tây trong tay, khóe mắt Vưu Lý như muốn rơi lệ. Vưu Lý ta cuối cùng cũng kiếm được khoai tây để ăn rồi.