Thực lực có mạnh thì thế nào cơ chứ? Không phải cuối cùng vẫn bị ta ăn mất khoai tây hay sao? Trong tình huống không có điện cũng không có lửa, Vưu Lý chỉ đành lấy khoai tây ra ăn sống. Vưu Lý chỉ rửa qua vỏ ngoài khoai tây, sau đó trực tiếp gặm một miếng. Khi nước khoai tây tươi mát tràn vào trong miệng, Vưu Lý thở ra một hơi thật dài.
“Mùi vị thật tươi mới biết bao.”
Vưu Lý ăn hết củ khoai tây chỉ trong 2 3 miếng, trên mặt hắn tràn đầy vẻ si mê. Từ đầu đến cuối Vưu Lý không hề nếm ra cái gì lạ lùng hết, giống như kể cả có ai nhổ nước bọt vào trong bún thập cẩm cay thì ngươi cũng không thể nếm ra được có gì lạ vậy. Ngươi nhổ nước bọt vào cơm của kẻ thù lại còn muốn hắn ta có thể nếm được ra hay sao? Ngươi chỉ cần hắn ta ăn nó vào là ngươi đã vui sướng như lên mây rồi. Mễ Linh bày tỏ bản thân cảm thấy rất sung sướng, cả Mễ Phạn cũng vậy. Mễ Phạn vừa nghĩ đến chuyện tên khốn nạn kia ăn khoai tây đã bị trưởng lão Tường liếm qua là nó đã vui đến mức cười lớn rồi. Quả nhiên vẫn phải nhờ Trần Lạc ra tay trả thù giùm ta...
Sau khoảng thời gian 8 ngày, cơn mưa lớn ở Thần Đô cuối cùng cũng dừng lại. Hửng Đông thành cũng không có thay đổi gì cả, chỉ có mỗi điều kiện thu nhận người là thay đổi. Trước đây chỉ cần là cấp 5 vượt qua kiểm tra là có thể gia nhập vào căn cứ, bây giờ thì có thêm 1 điều kiện nữa. Người đó phải có thể hấp thu hết 1,2 viên tinh thể cấp 4 cùng một lúc trong điều kiện bình thường. Điều này có nghĩa là sau này người này có thể đạt đến cấp 8, như thế mới miễn cưỡng đủ điều kiện làm con tốt thí được.
Nếu như khi còn là cấp 5 mà người đó có thể hấp thu hết 2 viên tinh thể cấp 4 trong 1 lần thì chứng minh sau này người đó có thiên phú trở thành cấp vương. Trần Lạc đang suy nghĩ, chờ qua thêm mấy ngày nữa, sẽ có một đám căn cứ mà bị mưa lụt làm ngập mất rời về phía thành phố ở xung quanh Thần Đô. Có một lượng lớn sinh tồn giả đến đây như vậy, hắn có cần thiết phải ra uy một chút để tránh việc bọn hắn mới tới đã tự đâm đầu tìm chỗ chết hay không nhỉ? Nhưng chưa cần Trần Lạc ra tay thì đã có người làm rồi. Dịch Tư Dĩnh nhìn chiếc huy hiệu màu đỏ trong tay mình, trên gương mặt tinh xảo lộ ra vẻ kích động.
“Tốn hơn nửa tháng chế tác, cuối cùng ta cũng có thể mô phỏng được huy hiệu của trưởng lão Hửng Đông thành. Có thứ này trong tay, cuối cùng ta cũng có hy vọng có thể báo được thù rồi. Mặc dù hy vọng này không lớn, có khả năng sẽ thất bại, nhưng mà đây chính là cơ hội duy nhất mà ta có.”
Trong căn cứ của Trần Lạc, huy hiểu màu đỏ đại diện cho trưởng lão. Đây không phải là điều gì bí mật cả. Những người từng gặp qua Hạ Hạo Nhiên, Cẩm Nguyên Giang thì đều biết chuyện này. Dịch Tư Dĩnh tự lẩm bẩm nói một mình:
"Bởi vì liên quan đến cơn mưa bão, căn cứ của Tề Đại Vĩ cũng sẽ được chuyển tới gần Thần Đô, đúng là ông trời giúp ta mà.”
Dịch Tư Dĩnh cẩn thận bày mưu tính kế một hồi, sau đó còn cẩn thận tỉ mỉ tự tắm rửa cho bản thân thật sạch sẽ, làm cho bản thân nhìn trông sạch sữ xinh đẹp. Cô ấy tự trang điểm cho mình một lớp trang điểm nhạt mà tinh tế, mặc lên người một bộ quần áo đẹp đẽ. Xong hết tất cả, một mỹ nhân hơn 8 điểm đã xuất hiện rồi. Đây chưa được tính là tuyệt sắc giai nhân, nhưng cũng được tính là một đại mỹ nữ. Bình thường, Dịch Tư Dĩnh không dám ăn diện thành như này, làm vậy sẽ bị người ta nuốt sống mất. Nhưng bây giờ, cô có cái huy hiệu màu đỏ này, cô đã có tự tin có thể hoạt động thoải mái không sợ bị cản trở ở Thần Đô.
Đây chính là do uy tín của Hửng Đông thành đem lại. Dịch Tư Dĩnh làm chiếc huy hiệu mô phỏng này không phải vì muốn tự bảo vệ bản thân, mà là do cô muốn báo thù. Dịch Tư Dĩnh cố tình lựa chọn vào lúc khoảng 8 giờ tối để đi đến một căn cứ mục tiêu. Vào khoảng thời gian này sẽ không gặp phải thành viên của Hửng Quang thành, để mà từ đó cô có thể bị phát hiện. Vừa mới đến gần, Dịch Tư Dĩnh liền bị phát hiện ra.
“Làm cái gì đó, mau đứng lại. Mẹ nó chứ, là một mỹ nhân, đúng là vận may đến rồi, có muốn ngăn cản cũng không thể ngăn cản được mà.”
Thành viên trực gác vừa nhìn thấy dung mạo tuyệt mỹ của Dịch Tư Dĩnh thì lập tức trở nên miệng đắng lưỡi khô. Nhưng đến khi hắn thấy cái huy hiệu màu đỏ được ghim trên ngực Dịch Tư Dĩnh, trên huy hiệu còn có hình mặt trời đang mọc thì cả người giống như bị tạt cả xô nước lạnh vậy, cả người ướt sũng. Đây là trưởng lão của Hừng Đông thành, là nhân vật lớn, nếu như dám đắc tội thì hắn chỉ có một con đường chết mà thôi, đến đại ca cũng không thể bảo vệ tính mạng cho hắn được. Hắn vội vàng tự tát vào mặt mình, giọng kèm theo tiếng khóc vang lên:
“Thật sự rất xin lỗi, rất xin lỗi, là do ta có mắt không tròng, lại không nhận ra ngươi.”
Dịch Tư Dĩnh nói với giọng lạnh băng:
“Đưa ta đi gặp thủ lĩnh của các ngươi, ta có chuyện cần ra lệnh cho hắn.”