Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 449: Chương 449 - Sau Khi Mọi Việc Kết Thúc

Trong lòng Dịch Tư Dĩnh trầm xuống, thời khắc cô dễ bị lộ tẩy nhất tới rồi. Một khi dùng lửa đốt thì cô sẽ lập tức toi đời. Cái này Dịch Tư Dĩnh cũng có chuẩn bị. Cô đột nhiên trở nên cực kì tức giận, dùng một bạt tai tát thẳng vào mặt tên mập.

“Tâm phúc của bà đây đã bị người ta giết mất rồi, ta xem trọng các ngươi nên ta mới tới tìm các ngươi, vậy mà từng người các ngươi cứ chậm chạm lề mề, thử thách tính nhẫn nại của ta.”

Dịch Tư Dĩnh ném cái huy hiệu xuống:

“Nào, tới đây, các ngươi kiểm chứng đi. Đợi đến khi các ngươi kiểm chứng được đó là đồ thật, bà đây sẽ giết chết các ngươi.”

Tên mập bị dọa sợ, nếu như cái huy hiệu này là thật, hắn mà bị Dịch Tư Dĩnh ghi thù muốn giết chết thì Từ Uy không thể nào bảo vệ hắn ta được. Tên mập vội vã nói:

“Không cần kiểm tra nữa, không cần nữa, cái này ai mà dám làm giả cơ chứ.”

Mặc dù vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng Từ Uy thật sự không dám cược, hắn đành cắn chặt răng mà nói:

“Được, chúng ta xuất binh.”

Dịch Tư Dĩnh cười lạnh:

“Vậy các ngươi còn không nhanh lên?”

Trong lòng Dịch Tư Dĩnh cảm thấy cực kì kích động, cô đơn giản chỉ dựa vào một cái huy hiệu giả mạo mà thôi, vậy mà lại có thể điều động được cả một căn cứ đúng như trong tưởng tượng của cô. Dịch Tư Dĩnh đi theo người của Từ Uy, trên đường có đi qua 2 căn cứ khác nữa, lại điều động thêm cả bọn họ. Từ Uy hận không thể có thêm nhiều người nữa gia nhập với bản thân mình để giảm thiểu đi tổn thất của bản thân. Có sự giúp đỡ của Từ Uy, Dịch Tư Dĩnh càng có thể lấy được sự tín nghiệm từ bọn họ một cách dễ dàng.

Trong cả ba căn cứ này đều có thám tử do Trần Lạc cài vào, bọn họ chắc chắn rằng bản thân không nhớ trong căn cứ có vị trưởng lão nào như Dịch Tư Dĩnh cả. Chẳng nhẽ trong thời gian bọn họ không ở trong căn cứ, số lượng trưởng lão đã tăng lên rồi? Nhưng mà một khi bước ra chỉ nhận thì sẽ làm lộ thân phận gián điệp của bọn hắn, vậy nên bọn hắn đều lựa chọn giữ im lặng. Ba căn cứ liên thủ lại, hùng hùng hổ hổ đi về phía căn cứ của Tề Đại Vĩ- kẻ thù của Dịch Tư Dĩnh, bao vây cả cái căn cứ đó lại. Căn cứ của Tề Đại Vĩ không tính là mạnh lắm, có không tới 1000 người, làm sao mà hắn có thể chống lại sự liên thủ của gần 4000 người cơ chứ? Tề Đại Vĩ ngơ ngác hỏi:

“Tiểu đệ vừa mới tới đây, không biết đã đắc tội các vị đại ca lúc nào. Các người có muốn ta chết thì cũng phải cho ta chết một cách rõ ràng chứ?”

Từ Uy ngộ ra, hóa ra là do mới chuyển tới đây, chẳng trách mà hắn ta có thể gan to bằng trời mà muốn đi cướp trưởng lão của Hừng Đông thành, như này thì có chết cũng chẳng oan. Từ Uy càng ngày càng cảm thấy những lời Dịch Tư Dĩnh nói đáng tin. Dịch Tư Dĩnh lạnh giọng nói:

"Giết, sau khi mọi việc kết thúc, ta sẽ bảo thủ lĩnh tặng cho mỗi người các ngươi một viên tinh thể cấp 7.”

Dịch Tư Dĩnh cũng chẳng biết Trần Lạc có hay là không có, nhưng cô cứ nói lớn lên, mở miệng nói không sợ gì cả. Dù sao thì sau này chuyện này mà bị bại lộ thì cô cũng chỉ có một con đường chết. Ba người Từ Uy nghe vậy thì càng trở nên phấn khích hơn:

“Giết.”

Tinh thể cấp 7 lận đó, cái này có thể giúp cho bọn hắn nhanh chóng đạt được cấp 7 hơn nữa, từ đó có thể ngồi vững hơn địa vị trong căn cứ. Thậm chí sau chuyện này bọn hắn còn có thể kết giao tình với Trần Lạc. Tề Đại Vĩ giật mình, chỉ thẳng vào Dịch Tư Dĩnh:

"Hóa ra lại là con đàn bà thối tha nhà ngươi, ta để cho ngươi chạy trốn thật đúng là đã để lại hậu họa mà.”

Tề Đại Vĩ nhìn trúng Dịch Tư Dĩnh, sau đó hắn giết mất anh trai của Dịch Tư Dĩnh. Dịch Tư Dĩnh lại chạy trốn tới Thần Đô, cô biết được ở đây có căn cứ của Trần Lạc, từ đó cô nảy ra ý nghĩ mượn dao giết người. Tề Đại Vĩ không hề có cơ hội để giải thích một cái gì cả. Hắn ta vừa mới tới Thần Đô, vẫn còn chưa kịp xây dựng căn cứ, bây giờ hắn mới chỉ ở trong một cái doanh trại, không hề có ưu thế phòng thủ chút nào. Hắn ta bị ba người kia liên thủ lại hủy diệt một cách đơn giản dễ như trở bàn tay. Nhìn thấy Tề Đại Vĩ chết thảm, Dịch Tư Dĩnh cuối cùng cũng lộ ra dáng vẻ sung sướng khi thâm thù đại hận đã được báo.

"Ha ha ha ha, cuối cùng ta cũng báo được thù rồi.”

Hừng Đông thành quả nhiên rất lợi hại, những thế lực ở xung quanh đây sợ họ gần chết. Cô chỉ đơn giản là làm một chiếc huy hiệu giả mạo thôi mà đã có thể báo được thù rồi. Chuyện sau này liệu có phải chết hay không, Dịch Tư Dĩnh đã không còn quan tâm nữa rồi. Từ Uy bày ra vẻ mặt nịnh nọt:

“Dịch trưởng lão, chúng ta đã phải trả cái giá không nhỏ để có được kết quả như thế này đó. Vậy nhờ người nói vài lời hay ý đẹp bên tai Trần thủ lĩnh giúp chúng ta một chút nha.”

Trong lòng ba người đám Từ Uy đều cảm thấy cực kì vui vẻ hài lòng, có thể làm việc cho Trần thủ lĩnh là vinh dự của bọn hắn. Nhưng lúc này, Dịch Tư Dĩnh lại cười nhạt nói:

"Xin lỗi, ta lừa các ngươi đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!