Một tiếng "bốp” vang lên, Từ Uy vung một phát tát thật mạnh vào mặt của Dịch Tư Dĩnh, sau đó hắn lại dùng lực đạp một cái vào bụng của cô. Từ Uy cấp 6, lại đánh một người vừa mới lên cấp 5 như Dịch Tư Dĩnh, hơn nữa còn là ra tay trong lúc tức giận, không cần nghĩ cũng biết Dịch Tư Dĩnh phải chịu đau đến mức nào. Dịch Tư Dĩnh nhổ ra một ngụm máu, nhưng ngược lại cô lại cười lên. Bây giờ thù đã báo xong, việc sống hay chết đối với cô mà nói đã không còn là vấn đề gì quan trọng nữa rồi. Cuộc sống sau mạt thế cô cũng cảm nhận đủ rồi, có khi cái chết lại là một sự giải thoát cũng nên. Từ Uy cười gằn một tiếng rồi nói:
"Đồ thối tha, ta sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết.”
Ngươi có biết Từ Uy tức giận đến mức nào hay không? Đúng ra từ đầu hắn đã có sự nghi ngờ rồi, rằng người tên Dịch Tư Dĩnh này có lẽ là giả mạo, nhưng Từ Uy vẫn thật sự không dám cược. Nhỡ đâu cô ta là thật, Dịch Tư Dĩnh mà thổi gió bên tai Trần Lạc thì hắn ta chết chắc. Từ Uy vừa mới khi nãy còn tưởng tượng đến viên tinh thể cấp 7 mà Dịch Tư Dĩnh nói, thậm chí cả chuyện bản thân có thể kết thân được với Trần Lạc. Tất cả mọi thứ hắn vừa nghĩ tới đều bay theo mây gió nhờ một câu nói “ta lừa các ngươi đó” của Dịch Tư Dĩnh. Cảm cúc của hắn lúc lên lúc xuống, biên độ giao động quá lớn. Chuyện tối nay mọi người đều trông thấy cả, chắc chắn là không thể giấu được, sau này nhất định nó sẽ trở thành trò cười cho người khác đàm tiếu.
Từ Uy nắm chặt lấy tóc của Dịch Tư Dĩnh, hắn định đem cô về căn cứ thì có một lão đại ở trong căn cứ nào đó cũng tham gia trận chiến nói một câu. Đầu tiêu Từ Uy còn tưởng hắn ta muốn tranh Dịch Tư Dĩnh với mình, ai ngờ hắn ta lại nói:
“Ta phải giao người này cho Trần thủ lĩnh. Cô ta dám giả danh trưởng lão của Hừng Đông thành, gan to như vậy. Nếu Trần thủ lĩnh biết chuyện chắc chắn sẽ không tha cho cô ta. Nếu như chúng ta tự mình xử lý cô ta thì sẽ không hay đâu. Chúng ta cũng có thể mượn chuyện này mà bày tỏ tấm lòng cung kính của chúng ta đối với Hừng Đông thành, nếu như may mắn thì nói không chừng chúng ta còn có thể làm quen được với Trần thủ lĩnh cũng nên.”
Hai mắt Từ Uy sáng lên, lời hắn ta nói nghe rất có lý. Thực ra lần này hắn phải chịu tổn thất rất ít, nguyên nhân hắn tức giận là do bị một người đàn bà chơi đểu mà thôi. Dịch Tư Ý cười ha ha một cách thảm hại, thực ra cô cũng rất tò mò về cái người tên Trần Lạc trong truyền thuyết đó. Cô cũng muốn trà trộn vào Hừng Đông thành, xem thử xem liệu có thể dùng nhan sắc khiến Trần Lạc giúp cô báo thù hay không. Nhưng mà cơ bản là cô không thể tiến vào đó nổi. Trước khi chết mà được vào đó thì đối với cô mà nói, cũng là một điều không tồi.
Một tiếng “bốp” vang lên. Trần Lạc cũng vung một phát tát vào mặt Giang Bạch. Người tên Giang Bạch này trước đây là một triệu hoán sư hắc ám cấp 5, Trần Lạc muốn thử nuôi cô ta lên đến cấp 6, chờ sau khi nuôi béo sẽ thịt. Trong khoảng thời gian đó, Trần Lạc vẫn luôn dùng tinh thể cấp 4 cho cô ta, mấy ngày gần đây hắn còn dùng tinh thể cấp 5 nuôi dưỡng cô ta. Cuối cùng Giang Bạch cũng lên được đến cấp 6, có thể thịt được rồi. Thiên phú của Giang Bạch cũng không tồi, nhưng Trần Lạc chắc chắn sẽ không giữ cô ta lại. Giang Bạch cười một cách thảm hại:
“Anh Mạc Ninh của ta đâu rồi, nếu như ta không gặp được hắn thì ngươi đừng hòng nói chuyện với ta.”
Mặc Ninh, là người mà trước đây đã từng muốn đánh vào mặt Trần Lạc, còn giết mất thành viên của Trần Lạc. Hắn ta còn gan to hơn trời mà bắt Trần Lạc đi gặp dị năng giả hệ không gian của hắn ta. Thời gian đã trôi qua hơn hai tháng, hắn ta đã bị giết chết từ lâu rồi. Trần Lạc cũng không định giết chết Mặc Ninh sớm như vậy, nhưng Mặc Ninh lại tự sát mất rồi. Sắc mặt Trần Lạc không có biểu cảm gì hết:
"Đừng nói nhảm nữa, mau triệu hồi sinh vật của ngươi đi. Gọi Tường trưởng lão đến đây.”
Trần Lạc không tin, còn có người phụ nữ nào không nghe lời dưới sự bức cung của Tường trưởng lão. Trong mắt Giang Bạch lóe lên ý hận, bây giờ ta đã là cấp 6 rồi, nói không chừng bản thân ta có thể triệu hồi ra sinh vật cấp 7 đề giết chết được Trần Lạc. Một sinh vật không biết tên cả người toàn bùn đất, nhưng có đôi mắt màu xám, phát ra ánh sáng bỗng nhiên xuất hiện từ trong hư không. Cả người nó tỏa ra một mùi hôi thối, còn ghê tởm hơn so với trên người Tường trưởng lão nhiều.
Trần Lạc bịt mũi lại, hắn không ngờ Giang Bạch sẽ triệu hồi ra một thứ buồn nôn như thế này. Trần Lạc cảm thấy cực kì buồn nôn. Ngửi thấy mùi này, Trần Lạc lập tức nôn khan một tiếng. Nhìn thấy nó vừa định mở miệng, Trần Lạc vội vàng dùng cắt đứt không gian toàn lực ứng phó với nó.