Nhưng Trần Lạc không ngờ tới rằng cái thứ này rất khó đối phó. Hắn cắt đôi thân thể nó ra thành hai mảnh, nhưng nó lại nhanh chóng có thể gắn lại với nhau. Người nó giống như chất dẻo cao su vậy, cắt đôi ra rồi vẫn có thể dính lại được. Việc này cứ lặp đi lặp lại vài lần, Trần Lạc mới có thể giết chết được con quái vật này hoàn toàn. Sắc mặt Trần Lạc trông cực kì khó coi, không phải do tiêu hao dị năng quá nhiều, mà là do hắn bị mùi thối hun cho khó chịu mà thôi. Nhận ra bản thân không phải là đối thủ của người này, Giang Bạch cười thảm nói:
"Muốn giết thì giết đi. Ta nguyền rủa ngươi không được chết một cách tử tế.”
Trần Lạc kêu thành viên đi lấy tinh thể của con quái vật này. Hắn lười nói nhảm với Giang Bạch, tạm thời hắn sẽ không giết cô ta. Đây mới là tinh thể cấp 7 mà thôi. Ít nhất thì cũng phải 3 viên tinh thể cấp 7 nữa, không cần hắn giết thì cô ta cũng phải chết. Trần Quang nói:
"Thủ lĩnh, bên ngoài có người xin gặp.”
Trần Quang đem chuyện của Dịch Tư Dĩnh nói sơ qua một lượt. Lúc Trần Quang nghe chuyện này cảm thấy rất ảo diệu. Một người phụ nữ mà dám mạo danh trưởng lão của chúng ta, hủy đi một cái căn cứ? Quang trọng là cô ấy còn thành công. Đúng là không thể tin được. Trần Lạc cũng ngẩn ra. Hóa ra Hừng Đông thành của hắn đã mạnh đến mức đó rồi cơ à, có thể hủy đi một căn cứ mà không cần động tay vào, chỉ cần động miệng là đủ. Thậm chí người giả mạo chúng ta mà cũng có thể làm được như thế. Trần Lạc đi gặp Dịch Tư Dĩnh. Khi nhìn thấy Trần Lạc, ba người đám Từ Uy liền vô thức mà cúi người xuống, dáng vẻ nịnh nọt. Trần Lạc đánh giá Dịch Tư Dĩnh một chút, hắn chậc chậc hai tiếng:
“Cáo mượn oai hùm, mượn đao giết người. Có khí phách đấy, là một nhân vật đáng để mắt.”
Điều quan trọng kiến Dịch Tư Dĩnh thành công được là do cô ấy đã mô phỏng được huy hiệu của trưởng lão, cộng thêm tài năng diễn xuất đỉnh cao. Mục đích chính mà khi Trần Lạc làm ra huy hiệu đó là do Đại Tráng ăn thịt người. Nhỡ đâu nó ăn phải người của chính mình, lúc đó kể cả là nó bị người mình giết chết hay người bên mình bị nó hăn mất thì cũng không hay. Cái này làm ra là để Đại Tráng tiện phân biệt. Vì để đề phòng trường hợp người khác giả mạo, Trần Lạc cũng đã làm đánh giấu để phân biệt. Chỉ cần dùng hỏa diễm của dị năng giả đốt là được rồi. Nếu như là đồ giả, nó sẽ lập tức biến dạng, hoặc tan chảy. Huy hiệu do Long Vũ làm có sức chịu nhiệt rất tốt.
Hơn nữa Trần Lạc cũng công bố ra ngoài cách phân biệt như thế nào ra rồi, nhưng mà không ngờ rằng có một số người vừa nghe tới Hừng Đông thành liền chẳng có gan để kiểm chứng nốt. Tất nhiên, kể cả không có huy hiệu thì người khác cũng sẽ không dám đi mạo danh hay sao? Chỉ cần hét một câu ta là người của Hừng Đông thành, không phải là cũng như thế hay sao? Kể cả là có làm ra huy hiệu hay không thì cũng sẽ có người đi mạo danh. Dù sao thì thành viên của Trần Lạc đi ra bên ngoài cũng có thể không cần nể mặt ai cả. Ba người Từ Uy nghe thấy thế thì ngẩn ra, cả Dịch Tư Dĩnh cũng ngẩn ra. Nghe khẩu khí này, chẳng nhẽ? Trần Lạc nói:
“Vì sao ngươi lại mạo danh trưởng lão của chúng ta đi hủy diệt cái căn cứ đó?”
Dịch Tư Dĩnh thật thà đem tất cả mọi ân oán với Tề Đại Vĩ kể lại một lượt, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ Trần Lạc không định giết cô ấy. Dịch Tư Dĩnh muốn chết, nhưng khi cô ấy nhìn thấy một tia hy vọng mong manh rằng bản thân có thể sống, cô bỗng không muốn chết nữa. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
"Hóa ra là như vậy, về tình có thể tha thứ.”
Dịch Tư Dĩnh trừng lớn hai mắt, cô thật sự thấy được một hy vọng sống, nhưng câu sau của Trần Lạc làm cho trái tim cô giống như tro tàn.
“Dám mạo danh trưởng lão của chúng ta, ra mệnh lệnh giả mạo, không cần biết lí do vì sao thì cũng chỉ có một con đường chết. Đem xuống dưới kia, tuần sau xử quyết công khai.”
Nếu như hắn không giết Dịch Tư Dĩnh, sau này người khác sẽ học theo cô, vậy thì còn biết kiểm soát như nào được nữa? Ta cứ giả mạo trước đi, biết đâu Hừng Đông thành sẽ không giết ta, vậy thì cũng coi như là ta giúp cho Hừng Đông thành khuếch tán danh tiếng, không phải hay sao? Nếu như cứ vài lần như vậy, Hừng Đông thành sẽ chẳng còn chút uy tín nào đáng để nói đến nữa cả. Bây giờ hắn chưa giết Dịch Tư Dĩnh ngay là do hắn muốn răn đe trước đám đông.
Ngoài ra, sẽ có rất nhiều sinh tồn giả của các căn cứ gần đây đi đến sống ở xung quanh Thần Đô. Để tránh cho có những kẻ không có mắt thích tự mình đi nộp mạng, không phải cũng đúng lúc Trần Lạc định lập uy hay sao. Đây chẳng nhẽ không phải là một cơ hội tốt ư? Nhân cơ hội này, hắn sẽ đem hạt giống của Mộng âm phát tán ra bên ngoài, để có nhiều người có thể có khoai tây ăn hơn nữa. Ai lương thiện như ta cơ chứ.