Chuyện của Dịch Tư Dĩnh nhanh chóng được truyền ra bên ngoài, dù sao thì lúc đó cũng có rất nhiều người có mặt ở đó. Chuyện này nghe có chút ảo diệu, làm cho người ta phải hít sâu một hơi, một người mạo danh thành trưởng lão của Hừng Đông thành mà thôi, thế mà cũng có thể hủy được một cái căn cứ. Uy danh của Hừng Đông thành thực sự là quá mạnh, làm cho người khác phải kính vọng.
Chỉ hai ngày ngắn ngủi mà chuyện này đã truyền đi khắp các vùng xung quanh. Có một số sinh tồn giả mới đến Thần Đô nghe đươch chuyện này, nghe đến mức trợn mắt há mồm. Đây... từ trước tới giờ bọn họ chưa bao giờ nghe nói có một căn cứ nào mạnh đến vậy, quả thực là đến người nghe cũng bị dọa. Trong ấn tượng của bọn họ, kể cả có là căn cứ mạnh một chút đi chăng nữa thì cũng vẫn phải tự mình ra tay mới có thể hủy diệt được người khác. Đây thì hay rồi, chỉ cần phân phó một câu là đủ.
Đến cả các căn cứ mới đến cũng đều biết chuyện ánh mắt của Trần Lạc có thể giết người, hắn phát hạt giống, cả chuyện đưa tiền thì có thể nhờ hắn làm bất cứ chuyện gì nữa. Tất cả những chuyện này đều bị đào lên. Trong một căn cứ vừa mới chuyển đến, lão đại của căn cứ- Triệu Kinh- nghe về những chuyện kì tích liên quan đến Trần Lạc thì trong mắt lộ ra vẻ không thể tin được. Triệu Kinh nói với vẻ cảm thán:
“Chúng ta ngàn vạn lần không thể đắc tội Hừng Đông thành này nha.”
Một người anh em của Triệu Kinh là Đồng Dương bỗng nhớ đến cái gì đó, nói:
“Đại ca, không phải một tháng trước chúng ta vừa mới có được một con tang thi thể đột biến nhưng không có cách nào lấy được tinh thể của nó hay sao? Tại sao chúng ta không tìm tên Trần Lạc đó thử đi? Sau đó chúng ta chỉ cần đưa hắn một chút tiền công lao thôi.”
Một tháng trước, Triệu Kinh lấy được một con tang thi thể đột biến rất cổ quái, nó không phải là có dáng vẻ cổ quái, mà cũng không phải chuyện sau khi nó chết vẫn còn có thể giết người. Điều duy nhất cổ quái ở nó chính là dù Triệu Kinh dùng cách nào đi chăng nữa thì hắn cũng không thể mở được hộp sọ của nó ra để lấy được tinh thể. Thật sự Triệu Kinh đã dùng mọi cách mà bản thân có thể nghĩ ra rồi, từ cách ngâm nước, lấy lửa đốt, dùng băng lạnh, dùng lôi điện, tất cả mọi cách đều không thể hủy diệt được con tang thi thể đột biến này một chút nào cả. Nó cực kì cổ quái. Mặc dù không biết lí do vì sao nó lại cổ quái đến vậy, nhưng mà Triệu Kinh đoán chắc rằng con tang thi này chắc chắn không tầm thường. Triệu Kinh cười ha ha nói:
“Chúng ta có thể lấy ra thứ gì làm thù lao để nhờ hắn ra tay cơ chứ? Bảo vật này mà rơi vào tay Trần Lạc thì lại có chuyện hắn sẽ đem trả lại cho chúng ta hay sao? Hơn nữa, tên Trần Lạc đó cũng chưa chắc có thể mở được hộp sọ của con tang thi này ra.”
Mặc dù danh tiếng của Trần Lạc nghe qua có vẻ rất tốt, nhưng Triệu Kinh không tin trong cảnh mạt thế như này lại còn có thể có người lương thiện tồn tại. Nhất là đối với loại người có thể tự lập lên một căn cứ như Trần Lạc, nếu như không thể có một thủ đoạn ác liệt và một trái tim cứng rắn thì không thể làm được. Tâm không cứng rắn thì sẽ không thể nào lăn lộn nổi. Đồng Dương buồn bực nói:
"Vậy chẳng nhẽ chúng ta cứ giữ nó trong tay hay sao? Nói không chừng nó là loài đặc biệt trong những con thể đột biến thì sao, điều này làm cho cơ thể nó cực kì cứng chắc? Ai mà biết được cứ để như thế thì ngày tháng năm nào chúng ta mới mở được hộp sọ của nó ra.”
Triệu Kinh sờ cằm suy nghĩ, liệu hắn có nên đem con tang thi này giao cho Trần Lạc hay không? Nếu hắn cứ giữ nó cho riêng mình thig hắn thật sự cũng không mở ra nổi. Còn nếu như đem đến chỗ của Trần Lạc ấy mà, hắn ta lại sợ Trần Lạc giết người cướp của. Đồng thời Triệu Kinh cũng cảm thấy cực kì tò mò đối với con tang thi này, tại sao hắn ta lại không thể mở hộp sọ nó ra được? Có những lúc Triệu Kinh cảm thấy trong lòng cực kì ngứa ngáy. Buổi tối, Đồng Dương nói:
"Anh, chúng ta phải nghĩ cách thôi, vật tư của chúng ta đều bị ngấm nước hết cả rồi, gạo đều bị mốc hết lên rồi.”
Trên mặt Triệu Kinh lộ ra nét u sầu, đến cả số gạo mốc mà bọn hắn có cũng chẳng còn bao nhiêu cả. Bọn họ là người ngoài chuyển tới đây, số vật tư ở xung quanh Thần Đô mà bọn họ có thể lấy được cũng không có bao nhiêu nữa, những thứ mà có thể lấy được một cách dễ dàng cũng chẳng tới lượt bọn hắn lấy. Còn nếu đi nói đến chuyện đi cướp của các căn cứ khác thì bọn họ lại không đủ thực lực. Ngược lại bọn họ còn bị người khác cướp mất 1 lần. Triệu Kinh nghiến răng nói:
“Đi bắt chuột đi.”
Nếu không làm thế thì hắn còn biết làm như thế nào được nữa? Lũ chuột bây giờ bị biến dị, trở nên cực kì to, chỉ cần một con thôi cũng đủ cho sinh tồn giả miễn cưỡng ăn được no bụng. Nhưng có mỗi một vấn đề đó là vị của nó chẳng khác gì ăn phân cả. Đúng lúc này, có một đám sinh tồn giả vây đến đây. Triệu Kinh vội vàng hét lên:
"Chuẩn bị chiến đấu.”