Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 453: Chương 453 - Gạo

Đối phương là một người đàn ông mặt sẹo, hắn ta lạnh giọng nói:

"Đi đến địa bàn của bọn ta, nếu như không giao chút phí bảo kê thì không phải đâu đúng không? Ta cũng không cần nhiều, một tấn gạo là được, hoặc không thì các vật tư có giá trị tương đương cũng được.”

Triệu Kinh quan sát một chút, bọn hắn chỉ có khoảng 400 người, đối phương có vẻ có nhiều hơn bọn họ tận hơn 300 người lận. Mặc dù hắn là cấp 5 đỉnh phong, nhưng nếu như đánh nhau thì hắn cũng không chắc chắn bản thân có thể sống nổi. Mặt sẹo lạnh giọng hừ một tiếng:

"Đại ca của chúng ta là cấp 6, ngươi đừng có suy nghĩ lung tung. Nếu như ngươi dám phản kháng, thì ta sẽ giết sạch các ngươi. Hơn nữa chúng ta có giao tình với Hừng Đông thành, các ngươi đừng có mà không biết điều.”

Triệu Kinh giật mình, cấp 6 ư? Đối với hắn mà nói, cấp 6 đã là khá đáng sợ rồi. Nhất là khi bọn chúng còn có giao tình với người của Hừng Đông thành, muốn giết chết bọn hắn thì đúng là chuyện dễ như trở bàn tay. Triệu Kinh cười với vẻ làm lành:

“Đại ca, chúng ta chỉ là một căn cứ nhỏ mà thôi, thật sự không có nhiều đồ như vậy. Gạo thì chúng ta cùng lắm cũng chỉ còn nửa tấn, chúng ta chia cho các ngươi 500 cân có được không?”

Đầu kì mạt thế, gạo là thứ thực phẩm của các sinh tồn giả cấp thấp. Bây giờ, lượng vật tư giảm đi, đến cả các sinh tồn giả bậc cao cũng khó có thể có cơm ăn đủ bữa. Hai mắt mặt sẹo sáng lên, hắn ra giơ tay ra hiệu:

"Đi vào đó cướp hết gạo của bọn chúng cho ta.”

Triệu Kinh nắm chặt tay lại, hắn muốn phản kháng, nhưng mà thật sự là hắn không dám. Nửa tấn gạo nhanh chóng bị người của mặt sẹo cướp đi hết. Mặt sẹo nhổ một bãi nước bọt rồi nói:

"Đen đủi, tất cả đều mốc cả rồi.”

Thi thể của thể đột biến cũng bị phát hiện, nhưng mà không ai cướp cả, vì nó chỉ là một cái thi thể mà thôi. Nhìn dáng vẻ của nó trông rất bình thường. Mở to hai mắt để nhìn mặt sẹo huênh hoang rời đi, Triệu Kinh chỉ có thể tức giận trong bất lực. Triệu Kinh ngã ngồi ra đất, đống gạo đó kể cả là mốc rồi thì hắn cũng chẳng nỡ ăn, còn định đi bắt chuột ăn tạm. Nét mặt thủ hạ của Triệu Kinh cũng ngơ ra. Đồng Dương thậm chí còn khóc nấc lên:

"Đại ca, nếu như không phải do ngươi ngăn cản, thì ta thật sự muốn liều mạng với bọn chúng rồi. Những ngày tháng như này sống thì có ích gì cơ chứ? Không bằng chúng ta đánh một trận oanh liệt, kiếp sau chúng ta vẫn tiếp tục làm anh em.”

Triệu Kinh khàn giọng nói:

“Ầy, ngày mai ta sẽ đem con tang thi đến Hừng Đông thành thử xem sao, mong rằng nó thật sự là một món bảo vật đi.”

Đồng Dương ngẩn người:

"Nhưng mà chúng ta không thể lấy lại được bảo vật từ tay Trần thủ lĩnh mà.”

Triệu Kinh lắc lắc đầu:

“Haizz, nghe nói Hừng Đông thành có cung cấp dịch vụ bảo kê, nếu như chúng ta có được sự bảo vệ của bọn họ thì chúng ta sẽ không lo bị người khác bắt nạt nữa.”

Triệu Kinh cũng coi như là hiểu ra, sợ là bọn hắn còn chưa nghĩ ra cách mở được cái hộp sọ của con tang thi này thì thủ hạ đã chết mất rồi. Bây giờ chỉ có cách đem bảo vật cho Trần Lạc, chắc có lẽ Trần Lạc không tới mức giết người cướp của đâu, dù sao thì hắn ta cũng còn cần mặt mũi mà. Tên Trần thủ lĩnh này cũng thật sự chỉ cần đưa hắn thù lao thì bảo hắn làm gì hắn cũng làm. Điều này là do Triệu Kinh nghe nói được. Trừ khi bản thân hắn không biết sống chết mà cố giữ bảo vật trong tay mà Trần thủ lĩnh lại động tâm muốn cướp thì mới dẫn tới họa sát thân mà thôi. Triệu Kinh quyết định rồi, mà Đồng Dương trước đó cũng có ý nghĩ này nên chắc chắn hắn ta cũng sẽ không phản đối.

Buổi tối, Triệu Kinh bịt mũi lại mà ăn một con chuột màu đen. Đúng ra bọn hắn vẫn còn gạo, nhưng mag bây giờ hết mất rồi. Triệu Kinh tìm lấy hai cái xe, đem thi thể của con tang thi nhét vào cốp sau, sau đó hắn dẫn theo người đi về phía Hừng Đông thành. Vị trí của Hừng Đông thành thì chỉ cần bọn hắn hỏi thăm một chút là đã có thể biết rồi. Buổi tối, đám người Triệu Kinh gặp được một đám địa đầu xà. Nhưng mà đám Triệu Kinh thật sự quá nghèo rồi, dáng vẻ rách rưới, chỉ cần nhìn lướt qua thì cũng biết là chẳng có thể kiếm chác được gì. Trên người bọn hắn không có gì hết, chỉ có duy nhất 2 chiếc xe. Mấy chiếc xe này còn chưa đến mức phải để người khác đi cướp của một đám cả vài trăm người. Trên mặt Triệu Kinh không có biểu cảm gì cả, yếu ớt thì sẽ bị người ta bắt nạt là lẽ thường. Hy vọng lần này hắn có thể ôm được một cái đùi lớn đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!