Sau khi Giang Bạch triệu hồi được ba sinh vật cấp 7 xong, vậy mà cô ta vẫn không chết. Trần Lạc cảm thấy cưci kì quỷ dị, chuyện này là như thế nào vậy? Đến tận khi Giang Bạch triệu hồi ra con thứ 5, cô ta vẫn chưa hết. Mẹ ơi, cô ta có thể triệu hồi không có giới hạn ư? Hai mắt Trần Lạc sáng lên, lẽ nào hắn có thể có nguồn cung cấp tinh thể cấp 7 vô hạn ư. Đối với Trần Lạc mà nói, tinh thể cấp 7 vẫn là có chút tác dụng đó. Hơn nữa nó có thể làm cho những người khác có thể đạt được cấp 7 một cách nhanh hơn. Nhưng mà nếu như cố tình lấy tinh thể từ sinh vật bị triệu hồi một cách ác ý thì triệu hồi sư nhất định sẽ chết đó. Đây là kinh nghiệm liên quan đến đời trước do Trần Lạc tổng kết lại.
Nhìn ánh mắt hận thù đến cùng cực của Giang Bạch hướng về phía bản thân, Trần Lạc cảm thấy hơi giật mình. Hắn ta biết bản thân đang kiếm tinh thể cấp 7 không ngừng, nhưng Giang Bạch không biết việc này. Trước đây cũng có một triệu hồi sư tên là Kim Đào. Hắn ta biết chuyện này nên sau đó đã chết bất đắc kì tử. Chẳng nhẽ là chỉ cần Giang Bạch không biết chuyện bản thân hắn đang không ngừng lấy tinh thể là được ư?
Trần Lạc cẩn thận suy nghĩ, triệu hoán sư mệnh lệnh triệu hồi động vật không phải là nhờ ngôn ngữ, mà có lẽ là do liên quan đến liên hệ từ tâm linh. Sinh vật được triệu hồi làm sao mà nghe hiểu tiếng của Long quốc được. Triệu hồi sư nghĩ cái gì, sinh vật được triệu hồi sẽ có thể cảm nhận được. Sinh vật được triệu hồi có lẽ cũng biết chuyện triệu hồi sư không có ác ý muốn đem hiến mạng nó đi. Điều này tựa hồ như vi phạm khế ước giữa bọn họ.
Nhưng Giang Bạch thật sự không có ác ý muốn sinh vật mà mình triệu hồi đi nộp mạng, cô ta chỉ muốn giết Trần Lạc mà thôi. Đây có lẽ là lí do vì sao mà đến bây giờ Giang Bạch vẫn chưa chết đi? Nếu không thì chẳng phải tất cả triệu hồi sư đều phải chết hay sao? Nghĩ tới đây, ánh mắt Trần Lạc khi quay qua nhìn Giang Bạch bỗng ngập tràn khát vọng. Đây chính là một cái cây hái ra tiền nha. Trần Lạc giả bộ dáng vẻ bị thương, để cho Giang Bạch một chút hy vọng. Nhưng mà từ đó về sau, Giang Bạch không còn triệu hồi ra bất kì sinh vật cấp 7 nào nữa cả. Trần Lạc còn tưởng là do Giang Bạch đang giả bộ, hắn còn ra lệnh cho Tường trưởng lão quay ra hầu hạ Giang Bạch một chút. Giang Bạch sụp đổ:
"Ta cũng không biết vìd ao ta không thể triệu hồi thêm được nữa cả.”
Giang Bạch hét lên nói:
“Ngươi đừng có lại gần đây.”
Giang Bạch bị làm cho buồn nôn tới mức ngất đi. Trần Lạc gãi gãi đầu, hắn cảm thấy cực kì nghi hoặc, chẳng nhẽ là triệu hồi sư cũng không thể triệu hồi vô hạn lần được hay sao? Mỗi một khoảng thời gian sẽ có một số lượng giới hạn triệu hồi ư? Đời trước của hắn đã từng thấy có triệu hồi sư có thể triệu hồi với số lượng không giới hạn, nhưng mà không phải là những sinh vật được triệu hồi đó con nào cũng chết cả, đại đa số bọn chúng đều còn sống. Giang Bạch còn có thể triệu hồi ra sinh vật cấp 6 làm cho Trần Lạc càng chắc chắn hơn về suy nghĩ của bản thân. Được, nếu như cô ta còn chưa chết thì hắn sẽ tiếp tục giữ cô ta ở đó để làm công cụ. Hy vọng là những công cụ hình người này có thể sống lâu một chút.
Trần Lạc cảm thấy cực kì vui vẻ mà nhìn 5 viên tinh thể cấp 7 trong tay mình, không biết là nên phân cho ai đây ta. Mễ Linh đã đạt cấp 7 rồi, tinh thể cấp 7 có thể giúp đỡ cho cô cũng không ít, nhưng mà không bằng để cho nhiều người có thể đạt được đến cấp 7 hơn nữa. Mễ Lạp đã cấp 8 rồi, nhưng tốc độ trưởng thành còn chậm hơn cả Mễ Linh mới cấp 7. Lấy hai viên cho Khương Sơ Tuyết, cái này có thể giúp cô ấy nhanh chóng đạt đến cấp 7 hơn, trong lúc quan trong thì ngưng đọng thời gian có thể dùng để cứu mạng đó. Pháp Vương có thịt cá hố để ăn nên không cần tinh thể.
Trần Lạc bày tỏ nếu như ngươi đã thích ăn như vậy thì tất cả cứ để ngươi ăn đi, dù sao thì thịt cá hố cũng chẳng có bao nhiêu. Đây là ta còn chẳng thu chút điểm tích lũy nào của ngươi đó nha. Có cảm động không hả? Trần Lạc vừa gia tốc xong cho Hải Cơ thì Mễ Linh đi tới, nói với vẻ kì quái:
“Bên ngoài có một người, đem theo một cái thi thể rất kì lạ. Bất kể là ta, Cẩm Nguyên Giang, Từ Thanh, hay là Hạ Hạo Nhiên đều không có cách nào có thể gây ra bất kì tổn thương nào cho cái thi thể này cả. Ngươi đi xem thử xem đi.”
Thi thể mà có thể khiến người ta không thể làm tổn thương ư? Phản ứng đầu tiên của Trần Lạc là ngẩn ra, sau đó hắn mới giật mình, cả người có cảm giác cực kì chấn động. Sau đó Mễ Linh chỉ cảm thấy mắt mình bỗng hoa đi, quay lại đã thấy Trần Lạc đã biến mất không còn tung tích. Thi thể làm người ta không có cách nào làm tổn thương ư, điều này đại diện cho cái gì chẳng nhẽ Trần Lạc còn không rõ hay sao? Chỉ có khi đạt tới cấp vương thì thi thể mới có thể đạt được đến mức độ cứng rắn không bị phân hủy, hoàn hảo như ban đầu.