Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 457: Chương 457 - Không Chịu Lộ Mặt

Khoai tây đã bị Vưu Lý ăn gần hết rồi, hắn lại đi tới đòi tiếp. Vưu Lý bày tỏ bí mật này có thể giúp hắn có cái ăn cả đời. Lần này không có chuyện phân bay lung tung nữa. Người ta đã chịu nhận thua mà đưa ngươi khoai tây rồi, thế mà ngươi còn định làm bẩn chỗ của người ta thì ra thể thống gì nữa. Ngược lại lần này hắn rất khách khí, con chim lớn đem đến một tờ giấy, bên trên viết chữ.

“Ta ăn hết khoai tây rồi, làm phiền ngươi đưa thêm cho ta 50 cân nữa. Lần này ta lấy nhiều một chút, dù sao thì có lẽ ngươi cũng không hy vọng thấy ta nhiều lần để thêm phiền đâu có đúng không?”

Trên mặt Trần Lạc không tỏ vẻ gì cả, kể cả hắn có lên tới cấp vương thì bản thân cũng không có cách nào để đối phó với loại người này cả. Căn bản là hắn ta không hề chịu lộ mặt. Thế nên Trần Lạc chỉ đành dùng chiêu của hắn trả lại hắn. Trần Lạc đuâ túi khoai tây to đã được chuẩn bị sẵn cho con chim, bên trong đó còn có một con bọ hung vừa mới được ăn no. Con bọ hung cũng chỉ dài bằng ngón tay giữa mà thôi, nó lẫn trong đám khoai tây không dễ để phát hiện ra chút nào.

Nhìn bóng dáng con chim lớn bay đi, Trần Lạc cười lạnh, ta có thể mắc sai lầm vô số lần, nhưng đồ khốn nhà ngươi chỉ cần mắc sai lầm một lần thôi, ta sẽ cho ngươi nếm mùi vạn kiếp bất phục. Giống như ta vậy, chỉ làm hỏng chuyện một lần mà đã bị Mễ Linh đạp cho một cái rồi. Trần Lạc không hề bám theo, hắn để cho khoai tây bay thêm một lát đã. Con bọ hung nghe theo lời lão đại dặn, ở trong đó vừa đi vừa thải. May mà nó ăn đủ nhiều, không thì lại chẳng đủ để thải ra. Mà con chim lớn cũng không hề phát hiện ra điều gì bất thường cả.

Buổi chiều ngày hôm sau, Trần Lạc ước lượng thời gian trôi qua cũng đại khái rồi, hắn đi tới tìm Tường trưởng lão. Tường trưởng lão không tình nguyện chút nào, thật là ảnh hưởng đến việc ta ăn phân mà. Vì sao ngươi cứ suốt ngày gọi ta ra làm cái loại việc này cơ chứ. Ta thật sự chỉ muốn yên tĩnh mà ăn phân thôi. Trần Lạc lái một chiếc xe hàng rách nát, người ngồi ở ghế phó lái là Mộng âm, phải để cho Mộng âm đến đây nói chuyện với Tường trưởng lão. Tường trưởng lão đang ở bên trong thùng hàng. Sẽ không có ai tình nguyện ngồi chung trên một chiếc xe với Tường trưởng lão đâu nhỉ? Dựa theo sự chỉ dẫn của Tường trưởng lão, chiếc xe đi thẳng tới một khu thành cổ. Mộng âm nói:

“Tường trưởng lão nói nơi đó còn cách đây khoảng hơn 3000 mét nữa, ở phía đông nam.”

Trần Lạc ừm một tiếng, hắn cũng không tiếp tục mạo hiểm xông về phía trước nữa. Gần đây chắc chắn có động vật nhỏ làm mật thám do Vưu Lý sắp xếp. Một khi có người và vật lạ tiến đến gần chắc chắn sẽ bị Vưu Lý phát hiện ra. Trần Lạc liên lạc với Triệu Tử Ý, để cô ấy thông báo với các thành viên đã chuẩn bị sẵn tới đây bao vây nơi này lại. Trần Lạc dùng hành tẩu hư không, lập tức tới ngay được vị trí đại khái nơi mà Tường trưởng lão nói. Mộng âm là cấp 6, vẫn chưa tới mức tay có sức trói gà không chặt.

Trần Lạc xuất hiện trên không trung, ở đây là một khu nhà cũ, có lẽ Vưu Lý đang trốn ở một căn phòng nào đó trong này. Với thị lực của Trần Lạc, kể cả Vưu Lý có nhận thấy có người khả nghi tiến đến mà muốn bỏ chạy thì Trần Lạc cũng có thể chú ý tới ngay. Nhìn thấy một bóng người trên tầng thượng, sắc mặt Trần Lạc lập tức trở nên vui vẻ. Là ngươi, tên khốn họ Vưu. Vưu Lý vẫn chưa hề phát hiện ra Trần Lạc ở trên không trung, bây giờ hắn đang bận nướng khoai tây. Củi lửa mà hắn có chính là một ít sách vở. Vưu Lý chà chà tay, không ngừng nghĩ tới khoai tây, trên mặt hắn hiện lên dáng vẻ không chờ đợi nổi. Khoai tây chín rồi, Vưu Lý lấy khoai tây ra, lột vỏ sau đó nhanh chóng nhét vào miệng mình.

“Ưm ưm ưm, thơm thật đấy. Ta thi đỗ vào Thanh Hoa, ta nướng chín được khoai tây, không biết liệu có khoai lang hay không, nướng khoai lang mới là thơm nhất.”

Trên mặt Trần Lạc lộ ra nụ cười lạnh. Ta không gấp, đợi khi nào ngươi ăn xong hết đống khoai tây mà Tường trưởng lão đã liếm qua đi thì ta sẽ giết ngươi sau. Hai củ khoai tây nhanh chóng bị Vưu Lý ăn hết. Cũng đã đến lúc mà Trần Lạc nên hiện thân rồi. Trần Lạc dùng hành tẩu hư không, nhanh chóng đi tới trước mặt Vưu Lý. Cảm nhận được cái bóng trước mặt, Vưu Lý ngẩng phắt đầu dậy. Sau khi nhìn rõ dung mạo của người đang đứng phía trước, hắn ta bị dọa sợ đến mức cả người cứng đờ lại.

“Là, là ngươi ư, Trần thủ lĩnh?”

Con chim mà Vưu Lý phái đi đã từng gặp qua Trần Lạc, điều này cũng ngang với việc Vưu Lý từng gặp qua Trần Lạc. Chẳng nhẽ Vưu Lý còn nhận không ra Trần Lạc hay sao? Hắn ta bị dọa sợ đến mức hỏng người rồi. Hỏng rồi, làm sao mà hắn ta có thể tìm được ta vậy? Không thể nào, ta cẩn thận đến như vậy cơ mà. Trần Lạc trêu ghẹo hỏi:

"Vưu khốn nạn, khoai tây ăn có ngon không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!