Giọng Vưu Lý cứng đờ, hắn run rẩy hỏi:
“Vưu khốn nạn ư, ngươi nói ai cơ?”
Vưu Lý thật sự cảm thấy không thể tin nổi, hắn đã cẩn thận đến vậy rồi cơ mà. Trần Lạc cười lạnh nói:
"Ngươi đoán xem?”
Trần Lạc tiến tới gần hơn một bước, Vưu Lý lại lùi lại một bước. Trong lòng hắn hiểu rõ bản thân không phải là đối thủ của Trần Lạc. Mặt Vưu Lý như khóc tang:
“Ngươi đoán xem liệu ta có đoán hay không đi mà.”
…
Trong lúc cực kì hoảng loạn không biết phải làm sao, Vưu Lý nhìn thấy bao khoai tây bên cạnh mình. Đây là túi khoai tây mà hôm qua Trần Lạc đã đưa cho hắn. Có đống khoai tây này ở đây chẳng khác nào có bằng cứng như thép, hắn có muốn chối cũng không chối nổi. Trái tim Vưu Lý lạnh đi. Có một con bọ hung màu đen từ đáy túi bò ra ngoài. Nhiệm vụ của nó đã hoàn thành rồi. Vưu Lý trừng to hai mắt, hóa ra là như thế, là do hắn không hề cẩn thận kiểm tra đống khoai tây này. Kể cả là không có con bọ hung này mà thay vào đó là một cái máy định vị thì hắn cũng xong đời. Hắn đúng là đã phạm phải một sai lầm trí mạng mà. Chỉ cần là con người thì sẽ vó những lúc suy nghĩ không chu toàn. Hơn nữa bây giờ Vưu Lý vẫn còn non lắm. Trần Lạc đạp một chân lên cổ Vưu Lý, đạp làm cho Vưu Lý không thể cử động nổi, mà hắn cũng không dám đánh trả lại.
“Tên khốn nạn họ Vưu, bây giờ ngươi bị ta bắt được rồi, vậy giờ nên làm thế nào bây giờ?”
Vưu Lý kinh sợ nhìn về phía Trần Lạc:
"Làm sao mà ngươi biết được chuyện ta họ Vưu?”
Trần Lạc tăng lực chân lên, đạp đến mức làm cho Vưu Lý cảm thấy đau đớn:
"Bây giờ ta đang hỏi ngươi cơ mà, không phải là ngươi đang hỏi ta đâu. Ngươi còn dám ném phân lung tung vào căn cứ của ta, hình như là ngươi muốn tự tìm đến cái chết có phải không.”
Đầu óc Vưu Lý nhanh chóng suy nghĩ, chuyện Trần Lạc là người ra tay độc ác thì hắn ta đã nghe nói từ lâu, bây giờ bản thân hắn còn bị bắt taii trận như này. Vậy hắn phải làm gì để bảo toàn mạng sống bây giờ? Hay là hắn dùng tâm linh công kích thử xem sao? Nhưng mà khả năng là hắn ta vừa thử đã nghẻo luôn rồi. Vưu Lý bình tĩnh lại nói:
"Ta có thể nói cho ngươi biết một bí mật.”
Trần Lạc ồ một tiếng:
"Ngươi nói thử cho ta nghe xem nào.”
Vưu Lý cũng không dám úp úp mở mở, hắn ta nói:
“Có lẽ là ngươi không hiểu lắm về tang thi, bây giờ bọn chúng đã liên thủ lại với nhau, đặc biệt nhất là có một đám tang thi vô cùng thông minh đã liên thủ lại, xây dựng nên một cái liên minh anh em.”
Cái này là đang nhắc tới Đại Tráng đó hả? Vưu Lý đem tất cả những gì bản thân từng nghe từ các tang thi gián điệp do hắn sắp xếp trong Băng Lâm hội trước đây đều nói ra hết. Vưu Lý cứ nghĩ kể cả là Trần Lạc không kinh ngạc đến mức mặt biến sắc thì ít nhiều gì cũng phải là vẻ bất ngờ tới há hốc mồm, ai ngờ đâu sắc mặt Trần Lạc cực kì bình tĩnh. Lần đó suýt nữa thì Đại Tráng bị Băng Lâm hội phát hiện ra, may mà có một con tang thi ngu xuẩn nhảy ra gánh chịu giùm. Kết quả vậy mà con tang thi đó lại là do Vưu Lý cài vào ư? Đánh bậy đánh bừa mà cũng giúp được Đại Tráng một lần. Trần Lạc không hề nhẹ chân đi chút nào:
“Đúng vậy đó, nhưng mà con tang thi do ngươi cài vào đã chết rồi, vậy thì chẳng còn giá trị gì nữa cả.”
Vưu Lý cười hi hi:
“Trần thủ lĩnh, ta lại sắp xếp thêm một con tang thi nữa trà trộn vào cái liên minh anh em này rồi. Mọi chuyện sẽ có ta giúp ngươi giám sát, ngươi nói xem chuyện này có lợi với ngươi hay không?”
Có lợi cái con khỉ ấy, lão đại của bọn chúng chính là đàn em của ta, vậy mà ta còn cần ngươi giúp ta thám thính tình hình ư? Ta mà muốn biết vấn đề gì thì ta chỉ cần gọi Đại Tráng lại hỏi một tiếng không phải là xong hết luôn rồi hay sao? Không đúng, Trần Lạc đột nhiên nhận ra một chuyện. Đại Tráng không phải là người mà hắn có thể tin tưởng 100%, hơn nữa sẽ không có khả năng chuyện gì nó cũng nói cho bản thân Trần Lạc nghe được. Nếu như hắn có thể kiếm một con tang thi làm gian tế ở bên cạnh Đại Tráng thì mọi chuyện sẽ ổn hơn rất nhiều. Vưu Lý đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng:
“Hai nhóm tang thi lao vào đánh nhau rồi, con tang thi tên là Đại Tráng đó mạnh thật đấy.”
Lúc này Đại Tráng đang đánh nhau với một đám tang thi. Cơn mưa lớn không chỉ đem những sinh tồn giả đi đến Thần Đô, mà nó cũng dẫn một đám tang thi đi theo tới đây. Thịt đã chạy đi nơi khác hết cả rồi, bọn nó mà vẫn ở chỗ cũ thì chỉ có đợi đói chết mà thôi. Không chỉ có liên minh anh em do Đại Tráng xây dựng nên mà còn có những nhóm tang thi khác nữa. Nơi nào có tang thi thì nơi đó có giang hồ. Hai nhóm tang thi đụng mặt nhau. Đại Tráng nhìn với ánh mắt lạnh lùng, làm như nào để phát triển với tốc độ nhanh nhất? Đó chính là chiếm đoạt, phải lớn mạnh nhanh như cách quả cầu tuyết lăn trên mặt tuyết vậy. Đại Tráng ta phải chiếm đoạt, nuốt chửng hết đám tang thi này. Đại Tráng cố ý gây chuyện:
“Con mẹ nó, các ngươi không có mắt à, có biết là đụng vào ta rồi không hả?”