Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 459: Chương 459 - Ta Sợ Ngươi Chắc

Đối diện là một con tang thi cực kì to, nó đang rất tức giận:

“Đụng vào ngươi có tí thì sao hả? Chẳng nhẽ Thiết Đầu ta phải sợ ngươi chắc?”

“Ngươi đụng vào ta thêm một cái nữa thử xem nào?”

“Thử thì thử, ta sợ ngươi chắc.”

Đại Tráng cười gằn nói:

"Ta sẽ để ngươi sang thế giới bên kia mà thử.”

Một tiếng “ầm” vang lên, hai con tang thi lao vào đánh nhau. Thiết Đầu dùng đầu đập vào Đại Tráng, Đại Tráng cũng dùng đầu đập lại, không hề tỏ ra yếu kém hơn chút nào. Một tiếng “ây yo” vang lên, Thiết Đầu bị đụng tới mức bay ra ngoài. Vẻ mặt Đại Tráng trông cực kì dữ tợn:

"Thiết Đầu có đúng không? Để ta xem đầu ngươi có còn cứng hay không?”

Hai mắt Thiết Đầu đỏ lên, nó không nói hai lời mà tiếp tục lao về phía Đại Tráng. Từng tiếng rầm rầm rầm vang lên. Người không nhẫn tâm thì không thể đứng vững được, thật sự Đại Tráng đối xử với chính bản thân cũng có chút nhẫn tâm. Đại Tráng liên tục dùng đầu chống lại đầu của Thiết Đầu. Thiết Đầu đau đến mức không thể chịu được, tại sao đầu của tên này lại cứng đến mức này không biết nữa, còn cứng hơn cả đầu của ta?

Đỉnh đầu của Thiết Đầu bị đụng tới mức tróc cả da ra, hắn có chút muốn quỳ xuống rồi. Nhưng mà Đại Tráng vẫn ôm lấy đầu của Thiết Đầu, dùng đầu đụng vào liên tiếp không ngừng. Thiết Đầu nhanh chóng bị Đại Tráng đập chết. Khung cảnh đó cực kì tàn nhẫn. Đến cả Vưu Lý dùng giám sát tâm linh nhìn xem mà cũng cảm thấy ớn lạnh, đến mức da gà da vịt nổi hết lên. Đại Tráng đụng chết Thiết Đầu, chỉ là một cấp 6 bé nhỏ mà cũng dám ra oai với tang thi cấp 7 là hắn hay sao? Đúng là loại không biết điều. Bây giờ Đại Tráng đã đạt tới cấp 7 rồi. Đại Tráng cười lạnh nói:

“Sau này đi theo ta lăn lộn, thế nào? Tất cả mọi người đều là anh em cả. Ai tán thành, ai phản đối?”

Đại Tráng khồn hề kén chọn ở việc thu người, chỉ cần có chút thực lực là được, dù sao thì tang thi có bị đói cũng sẽ không chết. Cần gì phải đi theo con đường mà lắm tinh anh làm gì, chỉ cần đông người thì sức mạnh sẽ lớn thôi. Đội quân của Đại Tráng đã phát triển tới có hơn 80 con tang thi, đến Trần Lạc còn không biết việc Đại Tráng đã phát triển tới mức này. Thực sự thì nó phát triển tương đối nhanh. Hóa ra Đại Tráng lại là loại Thiết đầu, có cái đầu rất cứng. Nếu như không phải do Vưu Lý nói thì Trần Lạc còn không biết. Tất cả mọi thứ vẫn trong phạm vi khống chế, kể cả là Đại Tráng có lên đến cấp 10 đi chăng nữa thì Trần Lạc vẫn có thể chèn ép được hắn. Nhưng việc làm sao để có thể tiếp tục áp chế Đại Tráng một cách lâu dàu phải đưa vào danh sách những việc quan trọng rồi. Vưu Lý cố nặn ra một nụ cười:

“Ngươi cảm thấy cái bí mật này như thế nào, không ngờ tới đúng không?”

Không ngờ tới đúng không, Đại Tráng lại là đàn em của ta. Nhưng làm sao có chuyện Trần Lạc nói chuyện tuyệt mật này cho Vưu Lý được. Trần Lạc lắc lắc đầu:

"Thật đáng tiếc.”

Vưu Lý cảm thấy rất nghi hoặc, đáng tiếc cái gì cơ? Chuyện Vưu Lý sống hay chết không phải Trần Lạc nói là được, mà phải do Mễ Phạn nói thì mới được. Hắn dám đắc tội với Mễ Phạn, gan to bằng trời, điều này không thể tha thứ được. Còn chuyện phải xử lý Vưu Lý như thế nào thì phải nghe theo sự sắp xếp của Mễ Phạn. Trần Lạc phải đưa hắn ta về cho Mễ Phạn xử lí. Trần Lạc nhấc Vưu Lý lên, sau đó đi đến hội họp với các thành viên đang đi đến.

Lần này Trần Lạc đã điều động hơn 1500 thành viên tham gia vây bắt Vưu Lý, đây đã được tính là để cho Vưu Lý mặt mũi lắm rồi. Những căn cứ khác nhìn thấy trận thế như vậy thì trái tim đều trở nên lạnh lẽo. Đã rất lâu rồi Hừng Đông thành chưa tổ chức làm việc với quy mô lớn như này. Rốt cuộc là vì lí do gì cơ chứ? Trần Lạc tự mình áp giải Vưu Lý về tận căn cứ.

“Cái tên khốn nạn chỉ biết núp ném phân vào căn cứ đã bị thủ lĩnh bắt về rồi.”

Một đám thành viên lập tức chạy tới vây xem, bọn hắn đều muốn nhìn thử xem tên này có dáng vẻ như thế nào. Đầu tiên cứ đem hắn đi diễu hành trên phố một lượt đã. Những hòn đá lớn nhỏ thi nhau bay về phía người của Vưu Lý. Mễ Linh muốn kiếm phân để chiêu đãi Vưu Lý, nhưng cuối cùng cô cũng không có cách nào có thể đối xử với bản thân mình như thế được, cầm lên buồn nôn biết bao. Vưu Lý cúi gằm đầu xuống, chỉ thế thôi sao? Da mặt ta dày, không sao cả. Sau khi để cho các thành viên trút giận xong, Vưu Lý nhận lấy sự phán quyết từ Mễ Phạn. Trần Lạc đem Vưu Lý đến trước mặt Mễ Phạn. Trần Lạc chậc chậc hai tiếng, đúng ra hắn còn đang phát sầu không biết làm thế nào để dỗ được Mễ Phạn lên cấp 7, nhưng cuối cùng nhờ có sự kích thích từ Vưu Lý mà đã làm cho Mễ Phạn chủ động lên cấp 7 luôn rồi.

“Họ Vưu kia, ngươi có thể sống hay không tất cả đều do sự quyết định của Mễ Phạn đại nhân, để xem rằng Mễ Phạn của chúng ta sẽ xử lý ngươi như thế nào.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!