Vưu Lý mở trừng lớn hai mắt, nhìn về con mèo ở trước mặt. Đây không phải là con mèo mà bị hắn ném phân, lao ra từ bể bơi đây hay sao? Trần Lạc bày ra dáng vẻ cười làm lành:
“Mễ Phạn à, ta đã đem người mà ngươi muốn về đây rồi nè, ngươi nói xem nên xử lí hắn ta thế nào đi?”
Trong đôi mắt to của Mễ Phạn lộ ra vẻ cực kì oán hận.
“Xem meo meo quyền của ta đây, liên hoàn tát.”
Vưu Lý không hề cảm thấy đau một chút nào, ngược lại hắn còn cảm thấy cực kì thoải mái, giống như được mát xa vậy. Mễ Phạn nhịn cảm giác buồn nôn trong lòng xuống, muốn tìm Tường trưởng lão, để cho Tường trưởng lão thêm một chút gia vị vào trong bể bơi. Mễ Phạn chỉ vào bể bơi nói:
“Ngươi xuống đó bơi 10 vòng rồi đi lên đây, ân oán giữa chúng ta coi như trả sạch rồi. Ngươi hiểu rõ Mễ Phạn ta độc ác đến mức nào chưa hả?”
…
Chỉ thế thôi sao, thật sự chỉ có thế ư? Cái mà Mễ Phạn gọi là thủ đoạn độc ác, tròn mắt Vưu Lý mà nói thì đó chỉ là một trò cười. Vưu Lý không nói hai lời mà nhảy thẳng xuống bể bơi. Trong lòng Vưu Lý thầm tự nhủ, nếu như không bơi vài chục vòng quay về thì ta sẽ cảm thấy không yên tâm. Hình như con mèo đó mới là lão đại. Nó vừa biết giao lưu tâm linh, mà vẻ ngoài lại còn đáng yêu nữa chứ.
Trần Lạc còn phải nghe lời nó, vậy thì chuyện ta chết hay không thật sự là phải xem con mèo đó có chịu tha thứ cho ta hay không thật rồi. Sau khi bơi 10 vòng, Vưu Lý cũng không hề dừng lại, hắn cứ tiếp tục bơi đi bơi lại cả trăm lần như thế. Thậm chí hắn còn “không cẩn thận” mà sặc uống một ngụm nước. Vưu Lý bò lên liền nghẹn ngào khóc lóc nói:
“Ta thảm thật đấy, khụ khụ, ọe.”
Mễ Phạn trợn mắt há mồm:
“Thôi bỏ đi, ta không quan tâm nữa, giao cho Trần Lạc ngươi xử lí nốt đó.”
Từ khi cái bể bơi này bị dính phân, Mễ Phạn cũng chẳng định dùng nó nữa. Trần Lạc định xây một cái mới cho Mễ Phạn, chúng ta vừa có tiền vừa có người, chúng ta có gì mà không làm được cơ chứ? Lúc Mễ Phạn nói thì trông có vẻ cực kì hung dữ, vậy mà kết quả lại là tha thứ cho Vưu Lý rồi ư? Mễ Phạn mềm lòng, nhưng mà Trần Lạc thì không. Cũng do Vưu Lý có chút giá trị lợi dụng, nếu không thì Trần Lạc đac giết chết hắn ta từ lâu rồi. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
“Tên họ Vưu kia, ngươi đã làm những việc gì thì bản thân ngươi tự biết rõ nhất. Là tự ngươi tự tìm đường chết, từ trước đến nay chưa có bất cứ ai dám ném phân vào căn cứ của ta đâu. Ngươi còn dám công khai đe dọa bắt chẹt, may mà chuyện này không truyền ra ngoài, nếu không thì ngươi chắc chắn phải chết không có gì nghi ngờ cả.”
Trên mặt Vưu Lý lộ ra vẻ vui sướng, nói như vậy nghĩa là hắn không cần chết nữa hả? Trần Lạc cười lạnh một tiếng:
“Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha.”
Trần Lạc gọi Cuồng Lôi tới, không phải hắn ta biết roi lôi điện hay sao? Đúng lúc có thể dùng cái này để dạy dỗ trừng phạt Vưu Lý. Cuồng Lôi đã tới đây được một thời gian rồi, vẻ kiêu ngạo trên người hắn ta đã bị đánh tan đi rất nhiều. Thật sự là hắn không thể ngông cuồng nổi. Ở bên ngoài, Cuồng Lôi chính là cao thủ đỉnh cấp có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở trong này, hắn chỉ là một đàn em nho nhỏ mà thôi. Trên đỉnh đầu còn có Lôi điện Pháp Vương đè cho gần chết, Pháp Vương chỉ cần dùng một ngón tay thôi cũng có thể đè chết hắn luôn rồi.
“Au au.”
Cuồng Lôi dùng roi điện đánh cho Vưu Lý kêu rên ầm lên, lần này là hắn đau thật. Sau một trăm roi, Trần Lạc mới kêu dừng lại. Vưu Lý bị đánh tới mức cả người bị cháy đen thui. Trần Lạc cười nhạt nói:
“Ta cho ngươi một sự lựa chọn, thứ nhất chính là chịu ăn thêm 1000 roi nữa.”
Trần Lạc còn chưa nói xong, Vưu Lý đã vội vã nói:
"Ta chọn cái thứ hai.”
Thêm 1000 roi nữa ư? Vưu Lý biết rõ bản thân chỉ cần chịu thêm 300 roi nữa là bản thân đã mất mạng rồi. Chết tử tế cũng vẫn không bằng sống sót nha. Trần Lạc gật đầu:
"Được, thứ hai chính là đánh tới khi ngươi chết thì thôi. Đúng thật là một hảo hán, ta bái phục, thật sự bái phục. Cuồng Lôi, đánh hắn ta đi.”
Vưu Lý khóc lên, hắn cứ tưởng rằng hai là để cho hắn lập công chuộc tội, tại sao Trần Lạc lại không ra bài theo lẽ thường như vậy cơ chứ? Cuồng Lôi cũng có chút nghi hoặc, suy nghĩ của hắn cũng gần giống như Vưu Lý, đúng thật là không hiểu nổi trong đầu Trần Lạc đang suy nghĩ cái gì mà. Vưu Lý khóc lớn nói:
"Ta không làm hảo hán đâu, ta muốn sống thôi mà.”
Trần Lạc cười đểu một cái:
“Nếu như ngươi muốn sống thì hãy dùng thuật tâm linh giao lưu và khống chế tâm linh của ngươi để dốc sức làm việc cho ta.”
Nếu chỉ dựa vào một mình Triệu Tử Ý thì thật sự là không thể liên kết được bao nhiêu người cả, ít nhất thì cũng phải là tổ trưởng tổ tình báo mới có thể liên kết với Triệu Tử Ý. Nhưng mà đội ngũ tình báo của hắn còn phải lớn mạnh ra nữa chứ. Vưu Lý nhanh chóng hiểu rõ ý của Trần Lạc, hắn nhanh chóng gật đầu:
"Được, được, ta nhất định sẽ vì đại ca mà tạo ra một đế quốc tâm linh.”