Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 462: Chương 462 - Đỏ Rực Màu Lửa

Cuồng Lôi giật mình, thật sự có thể đổi ư? Lại còn là hệ lôi nữa? Nếu như ở bên ngoài, ngoại trừ ngươi gặp được vận may như từ trên trời rơi xuống, nếu không thì chắc chắn ngươi không thể có được cơ hội như này. Cuồng Lôi hưng phấn nói:

"Đại ca, ngươi cho ta chút thời gian, ta đi kiếm thêm chút điểm tích lũy nữa.”

Trần Lạc cười lắc lắc đầu:

"Giờ ta đưa cho ngươi luôn, ngươi nợ ta 500 điểm tích lũy, viết vào sổ nợ đi.”

Cuồng Lôi cảm động tới mức suýt rơi lệ. Trần Lạc xoa xoa cằm, lẩm bẩm nói:

“Ta đúng thật là người có khí chất bá vương mà, đến cả người ngông cuồng như Cuồng Lôi cũng phải bái phục ta.”

Mưa lớn…làm cho những người còn sống sót bị ép buộc phải di chuyển, hướng đi về phía Thần Đô chỉ là một trong những lựa chọn của họ. Có những người đi đến chỉ có thể chịu bị bắt nạt, ví dụ như Triệu Kinh. Những người có thực lực yếu ớt như vậy không thể không tìm cách để tự bảo vệ bản thân mình được. Nhưng lại có những người mạnh như sóng lớn.

"Dục hỏa phượng hoàng.”

Một đám địa đầu xà đang muốn thử bắt nạt một nhóm người sống sót mới chuyển tới đây, nhưng mà bọn chúng không ngờ rằng bản thân lại gặp phải những kẻ khó chơi. Người phụ nữ cầm đầu bỗng biến đột nhiên biến thành một con chim lửa, bay lên bầu trời. Gọi là phượng hoàng chỉ để nghe cho hay mà thôi, làm sao mà thật sự có ai có thể biến thành phượng hoàng được. Con chim lửa này có chiều dài khi giang cánh phải đến 23 mét, cả người nó đỏ rực màu lửa, dáng vẻ trông cũng không đẹp mắt cho lắm.

Nhưng mà thực lực của nó lại không dễ để bị xem thường chút nào, trong thời gian ngắn như vậy mà đã đạt được đến cấp 7. Là hệ tự nhiên có thể biến hình. Lộ Thiên Trúc biến thành con chim lửa, từ miệng cô phun ra từng đợt từng đợt hỏa diễm, giết sạch hết đám địa đầu xà. Đám địa đầu xà bị giết tới mức gào khóc kêu cha gọi mẹ. Nhìn thấy lão đại cấp 6 của đối phương hoảng sợ bỏ chạy, sắc mặt Lộ Thiên Trúc lạnh đi, cô lại biến từ con chim lửa về thành một con sói điện.

Hiện giờ chim lửa và sói điện là hai phương pháp chiến đấu chủ yếu mà Lộ Thiên Trúc nắm vững được, thực lực của cả hai đều có thể đạt được đến cấp 7 trong một thời gian ngắn. Mộng âm biết biến thành con thỏ nhỏ, cô cũng biết, nhưng còn biết thành con vịt con thì cô không biết nữa rồi. Cô càng không biết hát bài ta là một con vịt nhỏ, kêu quạc quạc quạc quạc! Tốc độ của sói rất nhanh, dễ dàng đuổi kịp tên cấp 6 của đối phương, sau đó truy sát. Sau khi biến về thành hình người, vẻ mặt Lộ Thiên Trúc trông có vẻ cực kì mệt mỏi, biến thân như này có thể đạt được uy lực rất lớn, nhưng cũng kèm theo đó là lượng tiêu hao cực kì lớn. Đồng bạn đi cùng cô hò reo, nhưng Lộ Thiên Trúc chỉ cười một cái bất lực:

“Chúng ta tìm một chỗ nào đó để sống đi.”

....

“Các ngươi tự đi hay là để ta mời các ngươi đi?”

Một căn cứ mới chuyển tới không hề có chốn dung thân, bây giờ mà tốn công xây một cái căn cứ thì lãng phí sức lực biết bao nhiêu, cứ cướp luôn không phải nhàn hơn à? Thuận tiện cướp luôn vật tư luôn. Thế nên, chỉ cần trông thấy căn cứ nào đó nhìn không tồi, thì liền cướp luôn cho lẹ. Kẻ mới đến có thực lực rất mạnh, số người cũng phải có hơn 2000. Cố Trường Phong hô một cách không cảm xúc:

"Mười phút nữa, nếu các ngươi không đầu hàng thì ta sẽ không tha cho bất kì một ai cả.”

Số lượng thành viên của căn cứ này chỉ có hơn 1000 người, đứng trước sự uy hiếp của Cố Trường Phong, trái tim của tất cả đều trùng xuống. Bên phía của Cố Trường Phong có người hét lên:

“Đại ca của chúng ta là cấp 7 lận đó, nếu ai có tố chất tố thì có thể gia nhập vào chúng ta, các ngươi đừng có mà không biết điều.”

Có người cười đểu, cấp 7 mà tưởng mình oai ư? Nói không chừng Trần thủ lĩnh của Hừng Đông thành đã cấp 9 rồi cũng nên, bọn ta đi tới đó gia nhập không phải là tốt hơn à? Thôi được rồi, không phải là bọn họ không muốn gia nhập, mà là do Trần Lạc không thu nhận bọn họ. Đại ca của căn cứ trầm mặt suy nghĩ một chút, cứ cố gắng thủ thì chắc chắn là không thể thủ nổi, số lượng người của hai bên cách biệt hơi nhiều, hơn nữa phía bên kia còn có một cường giả cấp 7 lận. Bọn họ chỉ có thể tạm thời nhường mà thôi. Đầu tiên cứ chịu thiệt đi đã, sau đó tìm cơ hội để liên hợp với những người khác rồi quay lại giết chết hắn ta sau, hoặc là để cho Trần thủ lĩnh ra mặt, có người ngoài tới đây bắt nạt người của Thần Đô chúng ta, chẳng nhẽ không hợp lí hay sao?

"Được, chúng ta nhường lại.”

Nhưng đợi sau khi bọn họ đi ra khỏi căn cứ, ánh mắt Cố Trường Phong bỗng trở nên cực kì dữ dằn:

"Giết, một người cũng không được tha, để tránh lưu lại hậu họa về sau.”

Hai cái vòi rồng cực lớn cuốn về phía đối phương, cộng thêm cả số lượng người chiếm ưu thế cực lớn nữa, bọn hắn dễ dàng hủy diệt đối phương trong chốc lát. Một đàn em của Cố Trường Phong cười hi hi nói:

"Hóa ra những người sống sót của Thần Đô chỉ có thế mà thôi, không chịu nổi tới một đòn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!