Một người thuộc căn cứ vừa bị cướp còn chưa chết hẳn nói với vẻ thê lương:
“Cái con mẹ nhà ngươi ấy, ngươi đi đến Hừng Đông thành thử xem, ngươi dám nói câu này trước mặt bọn họ thử ta xem nào.”
Tên đàn em đó đạp cho người vừa nói một cái cho chết hẳn, sau đó cười lạnh nói:
“Thử thì thử.”
Sắc mặt Cố Trường Phong hơi thay đổi:
"Đi nghe ngóng một chút về cái Hừng Đông thành này đi.”
Cố Trường Phong nhanh chóng nhận được tin tức, ngày mai Hừng Đông thành này sẽ triệu tập mọi người lại mở một cuộc hội nghị....
"Chị Vi Vi, cái Hừng Đông thành này không đơn giản chút nào cả. Nghe nói bọn họ không chỉ có sức mạnh mà còn có người có thể cải thiện chất lượng hạt giống, có thể tự tăng sản lượng tới 50% lận đó.”
Chị Vi Vi mà hắn ta nhắc tới là một người 25 tuổi, có dáng vóc nhỏ bé xinh xắn, dung mạo thanh thuần, nhìn trông có vẻ là một cô gái xinh đẹp lương thiện. Lăng Vi Vi ngẩn người, còn lợi hại hơn cả cô hay sao? Hạt giống mà cô cải thiện chất lượng cao nhất cũng chỉ có thể đạt được 30% sản lượng. Cô tới vùng quanh Thần Đô này cũng được hai ngày rồi, cái mà cô được nghe nhiều nhất chính là về Hừng Đông thành, đến cả từ bá chủ cũng không đủ để hình dung về họ.
Nhất là về chuyện Dịch Tư Dĩnh giả mạo thành trưởng lão của họ mà có thể hủy diệt được cả một căn cứ, Lăng Vi Vi cũng đã nghe qua về chuyện này. Đối với cô mà nói, đây rõ ràng là một chuyện khó có thể tin được. Lăng Vi Vi vô thức hình thành sự hướng về Hừng Đông thành. Nếu như cô có thể gia nhập vào căn cứ, vậy thì đây là chuyện tốt đẹp biết bao. Ngày mai chính là ngày tụ hội của Hừng Đông thành, cũng là một cơ hội tốt để cô đi xem thử. Lăng Vi Vi nhìn về phía Thần Đô, nhìn về phía thành phố vừa quen vừa lạ này.
“Hai năm trước, do công việc không thuận lợi, nơi làm việc không được như mong muốn, khi ta mới nhận việc thì bởi vì áp lực tinh thần quá lớn mà mỗi ngày đều mất ngủ, tâm trạng cực kì phiền muộn. Ta rời khỏi Thần Đô, nơi tràn đầy những việc khiến người ta đau lòng này, lúc đó trong lòng ta thầm nghĩ bản thân sẽ không bao giờ quay về Thần Đô nữa. Thật không ngờ cuối cùng ta vẫn quay về rồi.”
Lăng Vi Vi nghĩ đến một việc, do áp lực quá lớn mà cô trở thành một người với tính tình cực kì nóng nảy. Cô nhìn thấy một con chó màu đen, một con chó hoang không ai thèm. Trong lòng cô bất chợt sinh ra suy nghĩ bạo ngược đáng sợ mà bản thân cũng không kìm nén được. Chỉ là một con chó hoang mà thôi, cô có bắt nạt nó thì cũng chẳng sao cả. Cô đâm vài nhát dao vào người nó, sau đó lại tự mình cắt mất một bên tai của nó. Con chó nhỏ kêu lên rồi chạy đi.
Sau chuyện đó, mỗi lần Lăng Vi Vi nhớ lại cô đều không dám tưởng tượng được bản thân có thể làm ra loại chuyện đáng sợ đến như vậy. Nhưng mà sau chuyện đó, tâm trạng Lăng Vi Vi đã bình ổn lại rất nhiều. Cô không còn nóng nảy nữa, mà tự mình lựa chọn từ chức rồi rời khỏi Thần Đô. Trong lòng Lăng Vi Vi thầm nghĩ, thật xin lỗi chú chó nhỏ, nếu như có cơ hội gặp lại ngươi thì ta sẽ bồi thường cho ngươi đầy đủ...
“Gâu gâu gâu.”
Sáu con chó con đã quay về rồi. Vì chúng toàn đi theo Pháp Vương ăn thịt cá hố nên một trong số chúng, do có tư chất rất tốt nên lão nhị thậm chí đã đạt tới tận cấp 6 rồi. Còn 5 con chó con còn lại thì đạt cấp 5. Pháp Vương để cho bọn chúng tự mình hành động, sống chết có số, phú quý do trời, cứ bắt bố già đi theo chúng mãi thì trông ra thể thống gì nữa. Bố ruột của các ngươi đã một mình giết tang thi từ khi mới cấp 1 rồi đó. Pháp Vương cản chúng lại, định đi đâu thế? Chó con gâu gâu:
“Chúng ta kiếm được tinh thể cấp 5, đang chuẩn bị đi đưa nó cho cha nuôi.c
Pháp Vương cướp viên tinh thể lại, ta mới là bố ruột cuẩ các ngươi cơ mà. Chẳng nhẽ các ngươi không biết bản thân là do ai sinh ra hay sao? Các ngươi có biết các ngươi đã ăn mất của ta bao nhiêu điểm tích lũy không hả? Bây giờ đến lúc các ngươi báo đáp lại ta rồi đó. Đám chó con hậm hực rời đi, bọn nó không dám chống đối lại Pháp Vương. Pháp Vương nhìn viên tinh thể trong tay, nhưng mà cuối cùng nó cũng không nộp lên cho Trần Lạc, ngược lại nó đem giấu vào trong hộc tủ ở trong ổ chó của mình. Ta phải tích điểm tích lũy để có thể trở thành cẩu thủ lĩnh.
Cuối cùng Pháp Vương cũng hiểu ra, chỉ cần điểm tích lũy của bản thân đạt tới một mức độ nhất định thì nhất định tên cẩu thủ lĩnh kia sẽ tìm lí do trừ mất đi của nó. Khi điểm tích lũy của nó còn ít thì tên thủ lĩnh kia vẫn là người, còn đối xử với nó tốt một chút, sẽ không làm khó nó. Nhưng mà chỉ cần số điểm tích lũy của nó nhiều một chút là tên kia sẽ hóa chó liền. Nó không thể để cho điểm tích lũy của bản thân ít như vậy được.
Đến bây giờ Pháp Vương vẫn không hiểu được lí do vì sao Trần Lạc cứ ngăn cản không cho nó trở thành cẩu thủ lĩnh. Bởi vì Pháp Vương sẽ không bao giờ nghĩ tới rằng “cẩu” chính là từ để chửi người khác. Chỉ cần điểm tích lũy của nó nhiều một chút là sẽ bị trừ. Pháp Vương biết rõ, chỉ cần điểm tích lũy của nó đạt 9000 điểm thì giây sau thôi, nó sẽ có khả năng chỉ vì bước chân trái mà bị trừ điểm tích phân. Dưới tình huống như vậy thì làm sao nó có thể trở thành cẩu thủ lĩnh được cơ chứ?