Bây giờ ngoại trừ việc nó có thể trực tiếp nhặt được một cái tinh thể cấp vương ở bên ngoài về ra thì chẳng còn cách nào nữa cả. Không, vẫn có cách khác đó. Đó chính là những vật tư thu được thì sẽ không giao lên ngay, đợi đến khi hắn tích đủ vật tư để đổi lấy được một vạn điểm tích lũy thì nó mới nộp lên một thể, một phát là nó có thể trở thành cẩu thủ lĩnh ngay lập tức. Đợi đến khi trở thành cẩu thủ lĩnh thì Pháp Vương ta cũng chẳng còn cần cái gì nữa rồi, lúc đó ngươi thích trừ bao nhiêu thì trừ. Thời gian trôi qua, những vật tư giống nhau sẽ không ngừng bị giảm giá trị, nhưng Pháp Vương hiểu rõ đây là cách duy nhất mà nó có thể làm. Ngươi cứ đợi đó cho ta, sẽ không có gì có thể làm khó được ta cả.
…
Sân vận động phía Nam.
Đây là địa điểm lần trước Trần Lạc tổ chức hội nghị, lần này cũng vẫn như vậy.
Nhưng không phải trong phòng, mà là ngoài trời.
Dựa theo kinh nghiệm của lần tụ tập trước, cách tổ chức lần này coi như khá quen thuộc.
Thực sự không có người nào dám gây sự, không có ai ngu ngốc!
Lần trước, Trần Lạc đã tiết lộ thực lực của bản thân ở cấp 8.
Trong giai đoạn này, ngoại trừ bên ngoài Thự Quang thành, khó có thể tìm thấy người nào cấp 7, vậy nên muốn đến đây gây rối là do chán sống rồi?
Trước mắt, Trần Lạc quả thực vẫn là cấp 8, dù lấy được tinh thể cấp Vương nhưng Trần Lạc vẫn chưa thể đột phá lên cấp 9, ước chừng còn phải mất hai ngày nữa.
Số người tham dự hội nghị lần này nhiều hơn so với lần trước và gần như tất cả những người sống sót gần Thần Đô đều đến.
Vừa đến đã nghe nói về chuyện của Thự Quang thành, ai mà không tò mò cho được?
Nghe nói còn phân phát hạt giống khoai tây, loại hạt giống này so với khoai tây thông thường, năng suất tăng 50%, đều được phân phát cho mọi người gieo trồng.
Trên sân khấu lớn ở trung tâm, Trần Lạc đang uể oải ngồi sau tấm bình phong, có ai bày quầy bán hàng mà có đồ tốt, đương nhiên sẽ có thuộc hạ đến kiểm tra.
Cố Trường Phong sắc mặt âm trầm như nước, Trần Lạc này kỳ thực đã là cấp 8, hoàn toàn vượt ra khỏi dự kiến của hắn.
Hắn tuy kiêu ngạo, nhưng vẫn hiểu được sự chênh lệch giữa hắn và cấp 8, nếu không có bảy tám người như hắn thì làm sao có thể là đối thủ của cấp 8.
Chuyện giết người bằng ánh mắt và giết như thế nào, đến nay vẫn là một bí ẩn, chưa có lời giải đáp.
Gần như một nửa số người sống sót có tố chất ở Thần Đô đã bị Thự Quang thành thu nhận, vậy nên mặc dù số lượng người ở Thự Quang thành không quá lớn nhưng bọn họ đều là tinh anh.
Cho dù bọn họ chỉ là tinh anh, không phải phế vật, số lượng thành viên trong căn cứ cũng gấp đôi người của Cố Trường Phong.
Trước khi đến Thần Đô, Cố Trường Phong tràn đầy tự tin, cho rằng bản thân có thể phô diễn thực lực.
Thời loạn xuất yêu quái, có cơ hội được đứng lên sân khấu, thể hiện tài năng của mình, trở thành bá chủ, ai mà lại không muốn chứ, Cố Trường Phong cũng vậy.
Nhưng bây giờ lại có một quái vật to lớn đứng trước mặt, Cố Trường Phong cảm thấy rất buồn phiền.
Nếu như tiểu đệ của ta mà dám ở trước Thự Quang thành nói Thần Đô bất bại chẳng qua cũng chỉ là một đám phế vật, sợ là chính bản thân cũng không thể bảo toàn mạng sống đi ra ngoài.
Thử một cái là biết chắc sẽ chết.
Nhưng mà Cố Trường Phong cũng không nản chí, thắng trước không tính là thắng.
Cố Trường Phong vào thời điểm tang thi chưa tiến hóa đến cấp 5 thì hắn đã đạt đến cấp 7, lúc đó, mặc dù tinh thể cấp 4 vẫn còn có chút tác dụng, nhưng tốc độ tiến bộ lại cực kỳ chậm.
Cố Trường Phong kết luận, Trần Lạc cấp 8 cũng như vậy, không có gặp gỡ bất ngờ, hiện tại nhất định vẫn đang ở cấp 8.
Nhưng ta thì khác, sự tiến hóa của tang thi lên cấp 5 đã khiến cho tốc độ phát triển của ta tăng không ít.
Nếu như lại có một cuộc gặp gỡ bất ngờ, chưa chắc là không thể vươt qua được Trần Lạc kia.
Ngoài ra, cộng với việc Trần Lạc bừa bãi chiêu mộ nhân tài từ các căn cứ khác đã khiến nhiều người phẫn nộ, dù vậy đám người cũng chỉ tức giận mà không dám lên tiếng.
Chờ khi ta đạt tới cấp 8, vùng lên đấu tranh, nhất định mọi người sẽ hưởng ứng.
Trước tiên cứ nhịn hắn thêm một thời gian.
Lộ Thiên Trúc sửng sốt, Thần Đô còn có căn cứ như vậy, chỉ cần gia nhập là có thể được ăn no nê.
Ở tận thế, được ăn no bụng chính là niềm hạnh phúc lớn nhất.
Vừa mới nhìn thấy những tấm áp phích về cơ sở vật chất bên trong Thự Quang thành, cô cảm thấy cuộc sống ở đó thật quá hạnh phúc.
Thự Quang thành thực sự là thiên đường.
Hơn nữa, Thự Quang thành thực sự rất thương người, phân phát hạt giống khoai tây mà chỉ thu hai mươi phần trăm sản lượng tăng thêm.
Không phải là hai mươi phần trăm tổng sản lượng thu hoạch.
Nếu đổi sang Lộ Thiên Trúc, nhất định phải thu năm mươi phần trăm, độc quyền kinh doanh sẽ là 50%, người khác cũng phải van xin mới mua được.