Lăng Vi Vi cũng không có tâm trạng kinh ngạc vì Mễ Phạn có thể nói chuyện, lập tức giải thích.
“Ta là người, nó là chó, làm sao có thể lại nghe theo một con chó?”
Bởi vì đây là chó anh em của ta.
Thấy Trần Lạc thờ ơ, Lăng Vi Vi khóc thút thít:
“Ta dẫn đầu gia nhập căn cứ của ngươi, các ngươi lại đối xử với ta như vậy sao? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, sau này còn ai dám gia nhập căn cứ các ngươi nữa?”
Trần Lạc cười nhạo, ta chỉ muốn có thêm nhiều người đi cùng thôi, ngươi thật sự cho rằng ta cần bọn họ sao?
Trần Lạc hỏi:
“Pháp Vương, có cần ta giúp ngươi không?”
Thành thật mà nói, Trần Lạc lúc này không có ý muốn lừa điểm tích lũy của Pháp Vương, tùy tiện cũng cần có giới hạn.
Điểm nào nên lừa, điểm nào không nên lừa, trong lòng đã tự có tính toán.
Chỉ để xem có cần giúp đỡ hay không, chẳng hạn như Pháp Vương có chuyện gì bất tiện, có thể giúp trói Lăng Vi Vi lại.
Pháp Vương lắc đầu, từng bước một đi về phía Lăng Vi Vi.
Pháp Vương tiến một bước, Lăng Vi Vi lại lùi một bước.
Pháp Vương cũng không vội ra tay, nó muốn để Lăng Vi Vi cảm nhận được sự tuyệt vọng và bất lực mà nó đã từng trải qua.
Lăng Vi Vi hét lên:
“Đừng qua đây, làm ơn, cầu xin ngươi, hãy bỏ qua cho ta.”
Pháp Vương phớt lờ, Lăng Vi Vi gào khóc.
Tâm trí của Lăng Vi Vi sắp sụp đổ.
Những thăng trầm của cuộc đời luôn diễn ra nhanh chóng , vốn tưởng bản thân khi gia nhập Thự Quang thành, có thể đi trước một bước, lại không ngờ là thực sự rời đi trước.
Đột nhiên, Lăng Vi Vi có sự thay đổi kỳ lạ xảy ra.
Một trong những điều kiện có xác suất nhỏ để thức tỉnh song dị năng là khi cảm xúc bị tác động một cách mạnh mẽ.
Lúc này, thế mà Lăng Vi Vi thực sự xảy ra loại biến hóa đó.
Song dị năng cấp 6, trong khoảng thời gian ngắn, Lăng Vi Vi có thể chất tương đương với cấp 8.
Cấp 8, ngoại trừ Trần Lạc, Pháp Vương và Hải Cơ, vẫn chưa có người nào khác.
Pháp Vương dùng lôi điện đánh vào bắp chân của Lăng Vi Vi.
Đôi mắt của Lăng Vi Vi sưng đỏ lên, nhưng cô không hề cảm thấy đau đớn.
Trần Lạc kinh ngạc nheo mắt lại, làm sao có thể, Pháp Vương vừa rồi cũng không tấn công nhẹ tay mà.
Pháp Vương cũng giật mình, dốc hết sức lực.
“A.”
Lần này, Lăng Vi Vi kêu lên thảm thiết, nhưng Trần Lạc nhận ra có gì đó không đúng, đối với hệ tự nhiên cấp 6 thông thường, chân đáng lẽ phải bị phế ngay lập tức.
Lăng Vi Vi lại đau đớn nhảy dựng lên.
Xem ra chỉ còn có một khả năng, song dị năng đã được thức tỉnh do cảm xúc biến động quá mức?
…
Không còn gì để nói.
Trần Lạc cũng không biết nên nói gì.
Dưới tình huống này, thế mà Lăng Vi Vi thực sự đã thức tỉnh song dị năng.
Nhưng cấp 6 và cấp 8 ở trước mặt Trần Lạc đều như nhau, chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Trần Lạc nói một lần, ánh mắt Pháp Vương sáng lên.
Trước đó sợ bị một đòn đánh chết, bây giờ đã không sợ nữa.
Thức tỉnh thật tuyệt.
Tất cả các thành viên đều dừng lại, ngơ ngác nhìn Pháp Vương tấn công Lăng Vi Vi.
Cẩu trưởng lão vẫn luôn ôn hòa, như này là xảy ra chuyện gì vậy?
Lăng Vi Vi hiển nhiên không có kinh nghiệm chiến đấu, cho dù có thức tỉnh song dị năng cũng chỉ biết né tránh mà không biết đánh trả.
Cũng không có thực lực để nghĩ đến cách đánh trả.
Pháp Vương thực sự là cấp 8, kinh nghiệm chiến đấu, năng lực chiến đấu vượt xa bất kỳ cấp 8 nào khác, Lăng Vi Vi chỉ là tố chất cơ thể đạt cấp 8 mà thôi.
Vừa mới thức tỉnh đã bị Pháp Vương tra tấn.
Lăng Vi Vi không ngừng la hét và cầu xin sự tha thứ, nhưng có hữu dụng không?
Ngươi không có gì làm hay sao mà lại đi ngược đãi những động vật nhỏ? Báo ứng đến rồi đây.
Pháp Vương không ngừng tấn công, lúc đó ngươi đánh ta như thế nào thì bây giờ ta đánh ngươi như thế ấy.
Lôi điện của Pháp Vương biến thành hình kim, liên tục đâm về phía Lăng Vi Vi.
Thể đột biến là một sự thay đổi đột ngột, chỉ có trong trận chiến, mới có thể hiểu rõ hơn về khả năng của mình, ngay cả khi ngươi bị đánh.
Không ngừng la hét và vùng vẫy cũng vô ích, không biết vì sao mà cuối cùng Lăng Vi Vi cũng hiểu ra.
Dị năng thứ nhất của cô là hệ Tự Nhiên, cái thứ hai vừa được thức tỉnh là hệ Bóng Tối.
Hệ Tự Nhiên cộng thêm với hệ Bóng Tối.
Một tiếng la hét khiến người nghe cũng phải tê cả da đầu được phát ra từ cổ họng của Lăng Vi Vi, cô đột nhiên biến từ một người thành một con quái vật đầu trọc cao năm sáu mét, toàn thân là một màu đen.
Vô cùng đen, có thể hấp thu ánh sáng.
Sự việc xảy ra có chút đột ngột khiến Trần Lạc bất ngờ.
Quái vật màu đen giận dữ nói:
“Ta sẽ giết tất cả các ngươi.”
Trần Lạc nhíu nhíu mày, cái quái gì vậy.
Trần Lạc duỗi chân ra, một nhát đá nó bay đi.
Đây là?
Lăng Vi Vi hắc hóa.
Pháp Vương sủa gâu gâu:
“Ta tự mình làm.”
Trần Lạc suy nghĩ một lúc và nhận ra Lăng Vi Vi hắc hóa này dường như có năng lực chiến đấu ngang ngửa với Pháp Vương.
Phá hủy ở trong căn cứ là không tốt.