Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 470: Chương 470 - Phòng Thủ

Trần Lạc dùng hư không trục xuất đưa con quái vật màu đen ra ngoài căn cứ, sau đó lại dùng hư không đi lại đưa Pháp Vương đến gần nó.

Cú đá của Trần Lạc không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho con quái vật màu đen này vì nó có làn da dày.

Nó giống như không có lý trí, hai mắt đỏ rực, ngay lập tức lao nhanh về phía Pháp Vương, nó có lòng hận thù cực kỳ lớn đối với Pháp Vương.

Trần Lạc lạnh lùng nhìn nó, cứ giao cho Pháp Vương đi, mình ở bên cạnh.

Pháp Vương nhảy lên cao và giáng một đòn Lôi đình tảo vĩ vào mặt Lăng Vi Vi.

Điều khiến Trần Lạc kinh ngạc là nó dường như không có tác dụng gì, Lăng Vi Vi chỉ khẽ hừ một tiếng.

Trần Lạc có thể đá bay Lăng Vi Vi, không có nghĩa là Pháp Vương cũng có thể làm được, dù sao Trần Lạc là cấp 10, Pháp Vương chỉ là cấp 8.

Đây là một con quái vật có khả năng phòng thủ đáng kinh ngạc.

Ngoài ra, tốc độ của nó không được tốt lắm, chỉ ở mức trung bình, tuyệt đối không thể sánh với Pháp Vương.

Pháp Vương lại dùng một đòn lôi điện thần chưởng đánh vào người nó, nhưng cũng không hiệu quả mấy.

Pháp Vương ngược lại vô cùng hưng phấn, đấm vào thịt này thực sự sảng khoái, nếu như một đòn đánh chết lại chẳng có gì hay.

Quái vật đen cố nhịn đau đớn, cười nói gằn từng chữ:

“Con chó nhỏ này, ngươi đang cạo gió à?”

Pháp Vương không nói nhiều, lập tức đánh liên tục vào con quái vật đen.

Trần Lạc nhướng mày, nhận thấy được tốc độ của Pháp Vương đang giảm dần, có thể thấy rõ ràng điều này bằng mắt thường, sức mạnh cũng dường như đang giảm dần.

Chuyện gì đã xảy ra thế?

Là do Pháp Vương mệt sao?

Không phải chứ, Pháp Vương cực kỳ bền bỉ mà.

Đây có phải là một lời nguyền?

Dựa vào kinh nghiệm phong phú của mình, Trần Lạc phán đoán con quái vật đen này biết nguyền rủa, không phải là lời nguyền được tự động giải phóng.

Mà là được giải phóng một cách thụ động, cách thức thực hiện chính là bị đánh.

Chỉ cần Pháp Vương đánh nó, Pháp Vương sẽ gặp phải lời nguyền, từ đó giảm bớt các tố chất khác nhau của cơ thể.

Trần Lạc chỉ đánh nó một lần, lại còn là cấp 10, tất nhiên không bị làm sao.

Con quái vật đen hình như vẫn đang dụ dỗ Pháp Vương tấn công nó.

Pháp Vương cũng đã nhận thấy cơ thể mình càng ngày càng mệt mỏi.

Nếu như Pháp Vương muốn đánh vào mặt nó, nhất định phải nhảy lên, bằng không thì chỉ có thể đánh vào đầu gối của nó.

“Phịch” một tiếng, Pháp Vương đã bị quái vật màu đen đánh trúng.

Lực đánh không hề nhẹ, Pháp Vương trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Pháp Vương vội vàng đứng dậy, không để ý đến vết máu ở khóe miệng, lạnh lùng nhìn.

Pháp Vương sao có thể không biết Hùng Văn Huệ chứ?

Sau khi Hùng Văn Huệ biến đổi, sẽ không kéo dài được bao lâu.

Chuyện này có chút quái dị, nhưng Lăng Vi Vi cũng không thể kiên trì được lâu.

Chỉ cần chó tạm tránh ra bên cạnh một lúc, đợi cho đến khi nó hết thời gian biến hình thì nhất định sẽ thắng.

Nhưng ta đã không còn là con chó nhỏ ngày xưa nữa, ta là Lôi Điện Pháp Vương.

Đối với người khác, chó sẽ chọn cách tạm thời lánh đi, nhưng đối với người này, chó sẽ trực diện giết chết nó.

Con quái vật này dường như cũng đã hấp thụ một phần tốc độ và sức mạnh của Pháp Vương.

Nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy, Pháp Vương không thể nào là đối thủ của nó.

Cho dù có viễn trình(*) lôi điện, Pháp Vương cũng sẽ bị nguyền rủa.

(*)Viễn trình: tầm xa.

(*)Viễn trình: tầm xa.

Trần Lạc kinh ngạc, không lẽ Pháp Vương không biết tạm thời tránh khỏi nguy hiểm sao?

Trần Lạc chần chừ muốn nói lại thôi, vẫn là để mọi chuyện cho Pháp Vương làm chủ đi.

“Con chó nhỏ, ngươi sẽ lại lần nữa trải qua tuyệt vọng cùng thống khổ thôi, không ai có thể giúp ngươi.”

Con quái vật đen tiếp tục buông những lời khiêu khích, tốc độ của nó thậm chí còn nhanh hơn cả Pháp Vương.

Pháp Vương cũng đã bị con quái vật màu đen này đánh trúng nhiều lần.

Pháp Vương dồn hết sức lực, dùng tia chớp thần chưởng lần nữa đánh vào người con quái vật đen, nó lập tức bị đánh bật ra, nhưng con quái vật đen nhanh chóng bò dậy.

Pháp Vương thở hổn hển.

“Chính là cái này? Ha ha, ta đã cho ngươi một cơ hội nhưng ngươi lại không biết tận dụng.”

Con quái vật màu đen mạnh mẽ dùng chân đạp bay Pháp Vương.

“Thứ vô dụng, chỉ là một con chó nhỏ không ai cần, dựa vào cái gì mà muốn đấu với ta?”

“Cẩu trưởng lão? Chó rác rưởi nghe còn tạm được.”

A, a, a, ngươi không thể nói xấu vị trí Cẩu trưởng lão mà chó đã phải vất vả mới có được.

Thù cũ cộng thêm hận mới, Pháp Vương nổi cơn thịnh nộ.

Chó chưa từng làm gì có lỗi với ngươi nhưng ngươi lại cắt tai chó.

Trên người Pháp Vương lóe lên tia sáng màu xanh da trời pha lẫn xanh lá như sấm sét, lúc này, một vệt ánh sáng màu tím đột nhiên từ trong sấm sét tỏa ra.

Rất nhanh sau đó, sấm sét khắp cơ thể Pháp Vương chuyển sang màu tím.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!