Trần Lạc sửng sốt, chuyện gì xảy ra vậy, kiếp trước hắn cũng chưa từng thấy Pháp Vương sử dụng lôi điện màu tím.
Toàn thân Pháp Vương bị bao phủ bởi tia sét màu tím, giống như những tia sét màu tím.
Sấm sét màu tím khắp cơ thể Pháp Vương tụ lại thành một vùng tử sắc thiên lôi, hướng về phía con quái vật màu đen mà đánh.
“Nếm thử cơn tức giận của chó.”
Trần Lạc vẫn còn đang trong bộ dáng cực kỳ kinh ngạc thì con quái vật màu đen đã trực tiếp bị nổ tung thành từng mảnh dưới sự tấn công của tử sắc thiên lôi.
Sức mạnh này thật đáng sợ.
Ngay cả Trần Lạc cũng khó có thể đạt tới trình độ này.
Nó dường như có tính chất tương tự như Hồng Liên chi Hỏa của Mễ Linh.
Mặc dù đều là sấm sét, nhưng sấm sét trên cơ thể Pháp Vương bây giờ thực sự rất khác biệt.
Giống như mười nghìn vôn và một triệu vôn có giống nhau không?
Lăng Vi Vi trực tiếp bị chém thành từng mảnh.
Pháp Vương cũng kiệt sức mà nằm vật xuống đất.
Trần Lạc vội vàng chạy tới.
Pháp Vương yếu ớt sủa vài tiếng:
“Chó cũng không có nhờ ngươi trợ giúp, ngươi không thể lấy điểm tích lũy của chó, nếu như nhất định phải trừ, vậy thì trừ nhiều nhất là một nghìn, được không?”
…
Không thu điểm tích lũy của chó có được hay không? Mặc dù Trần Lạc nghe không hiểu cụ thể Pháp Vương muốn nói gì, nhưng cứ theo lệ cũ thì ví dụ như mỗi lần tăng cấp, việc đầu tiên là Pháp Vương đều sẽ hỏi rằng khi nó tăng cấp thì sẽ cho bao nhiêu điểm tích lũy. Trần Lạc cũng hiểu đại khái điều Pháp Vương muốn nói là gì. Trần Lạc cảm thấy rất bất lực, ta là loại người như vậy hay sao? Nhưng mà ta thật sự cũng bỏ công bỏ sức ra mà, kẻ thù lớn nhất của ngươi là do ta đem về đó. Chẳng nhẽ như thế mà không nên thu chút điểm tích lũy hay sao? Thu 1 vạn điểm cũng không tính là quá đáng có đúng không? Nhưng mà khi nhớ tới quá khứ bi thảm khi còn nhỏ của Pháp Vương, cuối cùng Trần Lạc cũng không nhẫn tâm.
“Bỏ đi bỏ đi, để cho ngươi chiếm chút lợi vậy.”
Trên mặt Pháp Vương hiện ra nét vui mừng, ngươi đối với ta thật là tốt. Đồng thời, trong lòng Pháp Vương bỗng nhiên sinh ra cảm giác hổ thẹn, hắn tốt với nó như vậy, thế mà nó lại giấu điểm tích lũy. Nhưng mà nó thật sự rất muốn làm cẩu thủ lĩnh, nó tự hứa chỉ “phản bội” hắn duy nhất lần này thôi, từ sau nó sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Hai chúng ta đấu với nhau 1 lần đi, xem xem rốt cuộc ai là người thắng.
Pháp Vương thở dốc, sau đó lại nhanh chóng bò dậy. Cũng chẳng có chuyện gì to tát cả, chỉ là nó cảm thấy hơi yếu mà thôi. Lăng Vi Vi chết rồi, Trần Lạc cũng chẳng cảm thấy đau lòng chút nào, cô ta có sống thì cũng chẳng có tác dụng gì cả, thật sự nghĩ rằng hắn cần cô ta hay sao? Tác dụng lớn nhất mà cô ta có thể có chính là giúp cho Pháp Vương trút giận. Trần Lạc tìm tinh thể của Lăng Vi Vi ở trong đống máu. Viên tinh thể này có lượng là cấp 6, chất là cấp 8, chắc là khoảng tinh thể cấp 7 đi.
Pháp Vương nhìn chằm chằm, vừa nhìn vừa kêu ư ử. Mặc dù viên tinh thể này là do nó giết được, nhưng mà chủ nhân không trừ chút điểm tích lũy nào của nó cả, thế nên Pháp Vương cũng không dám kêu tiếng nào, nó sợ Trần Lạch nuốt lời. Trần Lạc cau mày nhìn viên tinh thể, con quái vật do Lăng Vi Vi biến thân thành không chỉ có thực lực rất mạnh, mà nó còn có chút quỷ dị. Khi hệ tự nhiên biến thân cũng không thể biến thành thứ quỷ quái như vậy được, bình thường đều là các loại động vật khác nhau. Cái loại mà biến thân thành một con quái vật màu đen không rõ cụ thể là gì như vậy thì Trần Lạc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Đây là dung hợp dị năng ư? Hệ tự nhiên dung hợp với dị năng hắc ám, dẫn tới sự ra đời của quái vật màu đen như vậy? Trần Lạc từng nhìn thấy song dị năng của lôi và hỏa, pháp thuật do dị năng dung hợp bắn ra sẽ mạnh hơn là pháp thuật do đơn dị năng bắn ra một chút. Nhưng đây không phải là điều làm cho Trần Lạc cảm thấy kinh ngạc và hiếu kì nhất, điều làm cho hắn kinh ngạc nhất chính là kể cả như vậy, Pháp Vương vẫn có thể lập tức giết chết được nó.
Khả năng phòng vệ của con quái vật này phải lên tới cấp 9, nhưng Pháp Vương là hệ lôi, bản thân sức công kích của nó đã mạnh sẵn, thế nên lúc bắt đầu đánh với quái vật thì cũng không mất sức lắm. Cuối cùng khi Pháp Vương giết nó, còn có thể làm cho nó bị nổ thành mảnh vụn, đây là điều mà đến Trần Lạc có muốn làm thì cũng rất khó. Mà việc giết nó trong giây lát với việc làm cho nó nổ thành mảnh vụn cũng là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Nếu như cái tia sét màu tím đó đánh lên người Trần Lạc thì có khi hắn cũng bị thương nặng cũng nên. Trần Lạc quay qua nhìn Pháp Vương, ngươi làm như nào mà làm được hay vậy? Pháp Vương suy nghĩ một chút, sau đó thổi một hơi về phía Trần Lạc. Một luồng gió mạnh thổi bay tóc của Trần Lạc. Trong luồng gió đó còn có lẫn cả mùi hôi thối của thịt cá hố.