Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 475: Chương 475 - Đau Khổ

Đại Tráng giải thích nói:

“Thật sự là không gặp được ai mà đại ca. Đại ca, nhanh một chút đi, bây giờ Đại Tráng ta cũng là đại ca rồi, còn có một đám đàn em đợi ta về quản lí nữa cơ.”

Trần Lạc gật gật đầu, sau đó hắn đem viên thuốc trừng mắt thẳng cẳng được bọc trong giấy vệ sinh nhét thẳng vào trong miệng Đại Tráng. Đại Tráng nói:

“Đại ca, vậy ta đi nha, quan hệ của chúng ta không thể để cho người khác phát hiện được đâu.”

Đại Tráng bày ra dáng vẻ như đang tránh né hiềm nghi vậy. Trần Lạc ừm một tiếng, hắn lái xe rời đi trước. Đại Tráng thấy vậy thì nhanh chóng chạt về phía bụi hoa khi nãy. Sau khi nhìn thấy mặt đất bằng phẳng, nó thở phào một hơi. Nhưng mà...

“Tinh thể của ta đâu rồi?”

Đại Tráng đơ người, sau đó nó bắt đầu đào loạn lên giống như phát điên tới nơi. Nhưng mà bất kể là nó đào như thế nào thì tinh thể cũng biết mất rồi, cả cái bụi hoa đều bị nó lật lên một lượt. Hôm qua Đại Tráng vui vẻ bao nhiêu thì bây giờ nó đau khổ bấy nhiêu. Đại Tráng lẩm bẩm nói:

“Tại sao lại mất rồi thế này.”

Đại Tráng không thể chấp nhận nổi, cả người nó nghiêng nghiêng ngả ngả. Viên tinh thể đó là cấp bậc mà trước giờ nó chưa từng được thấy qua. Đại Tráng gục ngã ngồi xuống mặt đất, vành mắt nó đỏ lên, nước mắt rơi xuống. Nó dùng hết sức mà đấm xuống mặt đất. Đại Tráng cực kì đau lòng, nó ngẩng đầu lên trời gào lên:

“Không, không, không đâu mà.”

Hoa tuyết rơi rơi, gió bắc thổi nhè nhẹ.

Sau khi Trần Lạc về tới sân viện, Mễ Phạn lập tức chạy ra đón, nó kéo Trần Lạc vào một góc nhỏ, chỉ vào một đóa hoa tươi màu tím nói.

"Ngươi mau xem nè, Trần Lạc, ở đây mọc lên một bông hoa nhỏ thật đẹp, hôm qua còn chưa có đâu.”

Chỉ trong vòng một ngày, bông hoa nhỏ này đã mọc ra, ương ngạnh mà chui lên từ trong lòng đất, cành lá tinh tế mọc cao đến hơn nửa mét. Đóa hoa này còn chưa trưởng thành. Trần Lạc cẩn thận nhìn nhìn, sau đó hắn lắc đầu:

"Mễ Phạn, bông hoa này có độc. Lúc nó nở rộ ra thì rất thơm, nhưng mà nếu ngươi hít phải mùi thơm đó sẽ cảm thấy buồn nôn, chúng ta vẫn nên giải quyết nó sớm đi thì hơn.”

Bông hoa này là thực vật biến dị. Sau khi cơn bão đi qua, sinh vật biến dị và thực vật biến dị bắt đầu mọc lên như nấm, nhưng mà nó không thể trưởng thành trong một đêm được mà cần có một quá trình. Qua một khoảng thời gian nữa, trên núi và trong rừng sẽ có một lượng lớn thực vật mọc lên. Phần lớn thực vật biến dị và sinh vật biến dị không hề mạnh, rất yếu, chỉ cần một ngọn lửa là có thể thiêu rụi chúng. Những cái cực kì mạnh thì cũng có hạn. Tất nhiên, cái gọi là yếu này cũng chỉ là so với Trần Lạc mà thôi.

Nhưng mà phần lớn những thực vật biến dị này đều có độc, ví dụ như bông hoa đang ở trước mặt họ bây giờ, khi nó nở rộ lên tỏa ra mùi hương khiến cho người ngửi cảm thấy buồn nôn, còn những người sống sót cấp 4 thì có thể miễn dịch. Nhưng mà Mễ Phạn không giống như thế, kể cả Mễ Phạn có đạt tới cấp 7 thì tố chất cơ thể của nó vẫn giống y chang trước khi mạt thế sảy ra, cực kì kì quái. Vì để tránh việc Mễ Phạn có thể bị thương, hắn chỉ đành nhổ cây hoa này đi mà thôi. Mễ Phạn thất vọng ồ lên một tiếng. Trần Lạc cười nói:

“Nếu như ngươi thích thì để ta bảo Mộng âm và u Dương Lộ cải tiến giống cây thử xem liệu có thể trồng ra loại hoa vừa đẹp vừa không nguy hiểm hay không.”

Mã Ngọc đi tới, sau khi nhận được sự đồng ý của Trần Lạc thì liền kéo bông hoa này xuống. Mã Ngọc nói:

"Để ta thử cho bông hoa này vào trong cá hố xem sao. Nói không chừng có một số loại thực vật có thể trung hòa mùi hôi thối của cá hố cũng nên.”

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, nghe cũng có lý nha.

“Vậy thì để ta dặn các thành viên nếu như ra ngoài thấy loài thực vật nào thì cũng mang thử một ít về đây.”

Nếu như thật sự có thể tìm ra loài thực vật như vậy thật thì đúng là công đức vô lượng. Vạn vật đều có hai mặt, thực vật biến dị có nguy hiểm, nhưng mà điểm tốt của nó thì cũng không ít. Có vài loại thực vật có thể sinh ra quả, chỉ cần ngươi có thể có miễn dịch với độc tố, vậy thì có thể coi nó như hoa quả để ăn. Có vài loại thực vật ăn thịt có thể coi nó như công nhân dọn vệ sinh đường phố, dùng nó để dọn sạch thi thể. Trần Lạc cho rằng, cái lợi mà thực vật biến dị đem lại cho thế giới này nhiều hơn cái hại.

Trần Lạc ngồi chơi với Mễ Phạn một lát, sau đó hắn đi gia tốc cho chị Hải Cơ. Tới buổi tối, Trần Lạc bắt đầu đi hấp thụ tinh thể, Trần Lạc cảm thấy hôm nay hắn nhất định có thể đạt tới cấp 9. Quả nhiên, khoảng 4 phút sau, trong đầu Trần Lạc bỗng cảm nhận được một cơn đau cực kì mãnh liệt. Thật sự là rất đau, Trần Lạc nắm chặt lấy ga trải giường. Cơn đau tới rất nhanh, mà đi cũng rất nhanh. Trần Lạc thở dốc vài hơi, trên mặt hắn bỗng nở nụ cười, hắn đạt cấp 9 rồi. Cuối cùng thì hắn cũng không còn có cấp bậc ngang hàng với chó nữa. Tố chất cơ thể của hắn đã đạt ngang bằng với cấp vương rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!