Chuẩn của cấp vương mạnh hơn cấp 10 rất nhiều. Kể cả là chưa đạt tới cấp vương thì cũng có thể tự xưng là cấp 10 đỉnh phong. Có rất nhiều dị năng giả cấp 10 không kiếm được tinh thể cấp vương hoặc những người có thiên phú không đủ thì đều bị kẹt ở bước này. Đối với Trần Lạc mà nói, năng lực bảo vệ mạng sống của hắn lại vừa được tăng cường rất nhiều. Khi hắn còn là cấp 8, hành tẩu hư không có đi được xa nhất thì cũng chỉ có thể vượt qua được lộ trình khoảng hơn 100 dặm, nhưng bây giờ hắn có thể vượt qua được hơn 500 dặm. Nếu trong khoảng cách ngắn ví dụ như vài chục mét hay 100 mét thì hắn có thể dử dụng hành tẩu hư không khoảng hơn 1000 lần.
Mặc dù điều này vẫn còn cách lực chiến đỉnh cao của thế giới này một khoảng cách khá xa, nhưng mà Trần Lạc cũng không nghĩ ra được hiện tại có thứ gì có thể giết chết được hắn. So với khi còn là cấp 8 thì bây giờ lượng dị năng mà hắn có đã tăng lên rất nhiều rồi. Vậy thì bây giờ liệu hắn có thể làm một cái thử nghiệm không? Chính là dung hợp song dị năng lại với nhau, sau đó sử dụng dị năng dung hợp. Lăng Vi Vi có thể dung hợp hắc ám và tự nhiên lại, biến thân thành quái vật hắc ám. Pháp Vương thì có thể sử dụng phong lôi thiểm.
Vậy thì thời gian mà cộng với không gian thì sao? Liệu nó sẽ biến thành dạng năng lực gì? Liệu có thể xuyên việt đến tương lai hay là có thể giúp hắn quay về quá khứ? Hoặc là liệu có được hiệu quả thần kì gì khác hay không? Trần Lạc vừa muốn thử dung hợp lại xem sao, mà hắn vừa sợ dung hợp thì sẽ tèo luôn. Dung hợp dị năng có thể giúp cho năng lực của năng giả tăng lên rất nhiều, nhưng đồng thời nó cũng tiêu hao rất lớn. Trần Lạc rén gần chết, trước đây hắn vẫn luôn sợ không dám thử. Nhưng bây giờ, sau khi thấy Pháp Vương dung hợp được thì trong lòng hắn lại cảm thấy ngứa ngáy. Nhỡ đâu lượng tiêu hao quá lớn, tinh thể không thể chịu nổi lượng tiêu hao này, sau đó nó vỡ ra thì biết làm thế nào? Điều này rất đơn giản, Trần Lạc gọi Mễ Phạn tới.
“Mễ Phạn, Mễ Phạn.”
“Tới liền tới liền.”
Mễ Phạn vừa chạy vừa nhảy tới chỗ Trần Lạc, đôi mắt to tròn ngẩn lên nhìn hắn.
“Muốn ôm ta cùng nhau đi ngủ ư?”
Trần Lạc gật đầu, thân thích đáng ghét lại tới rồi, vậy thì đành ở cùng Mễ Phạn nhà chúng ta vậy. Mễ Phạn vui mừng hò reo một tiếng. Trần Lạc lại hỏi:
“Ngươi nói thử xem nếu ta dung hợp thì sau đó sẽ như thế nào? Dự đoán một chút đi?”
Mễ Phạn ồ một tiếng, sau đó nó nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, sau đó khuôn mặt nhỏ lộ ra vẻ khinh hoảng.
"Ta nhìn thấy ngươi chết mất teo luôn.”
Trong những lần dự đoán trước đây, Mễ Phạn chưa bao giờ trông thấy Trần Lạc chết, nhưng lần này thực sự là hắn tèo rồi. Mễ Phạn sợ hãi hoảng hốt nói:
"Ngươi nhớ ngàn vạn lần không được thử đâu đấy.”
Trần Lạc ngẩn ra, thật sự là thử thì sẽ qua đời à. Lượng tiêu hao của dị năng thời không kinh khủng tới vậy luôn á? May mà có Mễ Phạn, nếu không thì hắn có bị nổ chết cũng không biết vì sao mình chết. Như này thì hắn phải đợi tới bao giờ đây? Là cấp 10 hay cấp vương mới được? Trần Lạc thầm cảm thấy hình như bản thân có nắm giữ một dị năng thời không, nhưng mà hắn thật sự không dám sử dụng. Trần Lạc lập tực dập nát sự hiếu kì của chính bản thân mình. Đi ngủ!
Cứ ngủ rồi ngủ, Mễ Phạn bắt đầu hếch mũi lên mặt. Thật sự là hếch mũi lên rồi đạp thẳng lên mặt hắn. Trần Lạc lệ rơi đầy mặt, trước giờ chưa từng có ai đạp lên mặt hắn cả. Ngày hôm sau, sau khi đạt cấp 9, rõ ràng thời gian gia tốc mà Trần Lạc có thể sử dụng cho Hải Cơ tăng lên hẳn, Hải Cơ tỏ ra rất hài lòng. Nói không chừng chỉ cần 1 tháng thôi là Hải Cơ có thể lên tới cấp vương rồi. Vậy là lúc đó hắn có thể có một người chị đạt cấp vương rồi.
Vì để tiện cho việc Mã Ngọc có thể thử được nhiều thực vật biến dị hơn nữa, Trần Lạc liền cho Mã Ngọc một cái quyền lợi. Đó chính là Mã Ngọc có thể tự phát nhiệm vụ lấy điểm tích lũy, từ đó sẽ khiến cho câc thành viên càng tích cực hoàn thành yêu cầu của Mã Ngọc hơn nữa. Ví dụ như ai đó đem một loại thực vật nào đó quay về thì Mã Ngọc sẽ cho hắn điểm tích lũy. Thứ gọi là điểm tích lũy này không phải là Trần Lạc muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu hay sao? Kể cả là hắn có muốn có một trăm triệu điểm tích lũy thì đó cũng chỉ là chuyện mà mở miệng ra là có liền mà thôi.
Trần Lạc cũng cực kì tin tưởng rằng Mã Ngọc sẽ không làm loạn lung tung lên, đối với Mã Ngọc mà nói điểm tíc lũy chẳng có tí tác dụng nào cả. Mã Ngọc muốn ăn gì uống gì, có gì mà không có đâu chứ? Tất cả đãi ngộ mà Mã Ngọc nhận được đến trưởng lão còn không có cửa so sánh. Chuyện này bị cẩu trưởng lão biết được, nó liền sủa gâu gâu mà chạy đi tìm Trần Lạc.