“Ta là trưởng lão xếp đầu tiên, đến cả người đứng đầu như ta cũng không có cái đặc quyền đó, vậy mà dựa vào đâu mà đầu bếp có? Ta không cần biết, ta cũng muốn có.”
Pháp Vương vừa suy nghĩ thôi đã cảm thấy đặc quyền này rất oai phong. Trần Lạc giải thích nói:
"Việc Mã Ngọc làm là vì phục vụ cho căn cứ.”
Pháp Vương nhớ ra một chuyện, Mễ Phạn cũng từng phát điểm tích lũy. Mễ Phạn muốn trèo lên lưng Pháp Vương, đúng ra từ đầu là Pháp Vương không đồng ý, nhưng mà Mễ Phạn nói sẽ bảo Trần Lạc cho nó 10 điểm tích lũy. Mà sau đó nó cũng được nhận thật. Pháp Vương:
“Việc đó thì ngươi định giải thích như thế nào?”
Sắc mặt Trần Lạc đen lại, sau đó tròng mắt hắn chuyển động.
“Đưa, nhất định phải đưa cho cẩu trưởng lão cái đặc quyền này. Từ nay về sau, Pháp Vương ngươi sẽ có quyền được công bố nhiệm vụ, ngươi muốn cho người khác bao nhiêu điểm tích lũy đều được.”
Trần Lạc không sợ chuyện Pháp Vương đưa nhiệm vụ, mà hắn sợ Pháp Vương làm bậy. Một khi nó dám làm bậy, Trần Lạc liền có đủ lí do để trừ điểm tích lũy của nó. Làm bậy chính là chuyện cực kì "nghiêm trọng” đó. Trừ mất của ngươi 10 vạn điểm tích lũy cũng không được coi là quá đáng có đúng không? Cả đời này ngươi cũng đừng mong có thể làm cẩu thủ lĩnh được.
…
Bên bờ biển, có một nhóm người sống sót đang cẩn thận từng chút một để săn giết các sinh vật đại dương. Những sinh vật ở đại dương cũng đều là những món bảo bối. Bất kể là mai rùa của rùa biển hay cái càng sắc bén của cua biển, họ đều có thể sử dụng. Mà điều chủ yếu là do thịt của những sinh vật ở đại dương có thể miễn cưỡng ăn được. Đến thịt chuột họ còn ăn được thì tại sao thịt này lại không thể ăn được? Mặc dù khó có thể nuốt trôi, mùi vị rất tệ, nhưng ít nhất là nó vẫn hơn thịt chuột bẩn thỉu nhiều mà, đúng không? Những sinh vật ở đại dương cấp thấp thường bé nhỏ yếu ớt, phần lớn là ở khoảng cấp 4, thậm chí còn có con có thực lực dưới cấp 3. Nhưng mà chúng hơn ở chỗ có số lượng rất đông.
Thi thoảng cũng sẽ có vài cá thể mạnh xuất hiện, có thể đạt tới cấp 5 cấp 6. Nhưng mà nếu đi truy giết tang thi còn có thể gặp cả tang thi đột biến kia kìa, dù sao thì muốn sống chắc chắn sẽ phải mạo hiểm một chút. Có một con cá voi mắc cạn ở bên bờ biển thu hút sự chú ý của những người sống sót. Không biết vì lí do gì mà nó chết mất rồi. Lão đại của nhóm người- Mạc Tử Du- thấy thế thì hai mắt sáng quắc lên, có khi nào trong người con cá voi này còn tinh thể không nhỉ? Nói không chừng vẫn có một viên tinh thể cao cấp cũng nên.
Nhưng mà đồng thời lúc này, con cá voi cũng bị một nhóm người sống sót khác tìm thấy, đây là nhóm người đi cùng đội của Mạc Tử Du đến để tìm kiếm- Kỷ Nguyên. Hai cái căn cứ nhỏ kết thành bạn bè cùng nhau đi đến bờ biển. Đúng ra là quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, nhưng mà bây giờ lại thành những người cạnh tranh với nhau. Mạc Tử Du và Kỷ Nguyên đều nhìn về phía đối phương, ai cũng không muốn nhường. Người của cả hai căn cứ đều đứng yên bất động, đều không vội vàng động thủ. Đưa cho ai? Mạc Tử Du suy nghĩ rồi nói:
“Mỗi người một nửa, nếu như thật sự có tinh thể thì ta sẽ hấp thu một nửa trước, còn lại để cho ngươi.”
Kỷ Nguyên cười đểu nói:
"Nếu như đưa cho ngươi trước mà sau này còn lại 1 nửa, ngươi chịu đưa lại cho ta thì đúng là gặp quỷ rồi.”
Mạc Tử Du nói:
“Nếu như ta không chịu đưa, thì ngươi cứ đến Hừng Đông thành mật cáo rằng ta có tinh thể cao cấp, chắc chắn ta sẽ không chống lại nổi.”
Sắc mặt Kỷ Nguyên hơi hòa hoãn hơn một chút, đây đúng thật là một cách.
“Không được, dựa vào đâu mà ngươi được quyền hấp thu trước.”
Mạc Tử Du hừ một tiếng:
"Cứ nhìn thử xem rốt cuộc có tinh thể hay không đi đã rồi nói tiếp.”
Hai người tiến sát lại gần con cá voi, đúng lúc họ đang định khoét não con cá voi ra để tìm thì có một giọng nói dễ nghe của con gái truyền đến từ xa.
"Không được động vào nó.”
Hơn hai trăm người tìm kiếm về phía âm thanh vọng lại, có một bóng người bước đến càng ngày càng gần, tướng mạo cực kì thanh tú. Đây là một cô gái phủ kín cả người mình bằng tảo biển, trừ bàn chân và cổ ra, chỗ nào trên người cô cũng được phủ kín mít. Nhìn lên dung mạo, đúng thật là một vẻ đẹp làm cho người ta phải rung động. Quá xinh đẹp. Người tới chính là Ngưng Sương. Con cá voi này từng có duyên vài lần gặp cô, cũng miễn cưỡng được coi là một người bạn. Khi Lăng Sương phát hiện ra con cá voi chết mất, cô muốn ở bên bảo vệ nó vài ngày. Hôm nay trong lúc cô đi xuống biển tìm hải tảo để ăn thì con cá voi đã bị người ta phát hiện ra rồi. Tất nhiên là Ngưng Sương sẽ không cho phép bất kì ai động vào thi thể bạn của mình.
Trên mặt mấy người sống sót có mặt ở đó gần như đều lộ ra vẻ si mê, nhìn chằm chằm vào Ngưng Sương. Nếu như không phải là Ngưng Sương từng bị chịu thiệt bởi Trần Lạc, khiến cô mặc thêm nhiều đồ một chút thì chỉ sợ là đám người này sẽ phun máu mũi cả đám mất. Kỷ Nguyên bị vẻ đẹp của Ngưng Sương làm cho mất cả trí khôn, hắn đi từng bước từng bước về phía Ngưng Sương.
“Tiểu mỹ nhân, đi một mình à? Có muốn đi cùng chúng ta không?”